Tôi trầm giọng nói: “Tiểu qu//ỷ không có mệnh lệnh của Vu Cổ Sư thì sẽ không tự ý hành động, chúng ta bị phát hiện rồi.”

Trong lúc nói chuyện, kèm theo tiếng “rắc rắc”, tứ chi của tiểu qu//ỷ bắt đầu từ từ dài ra, dài đến tận hai mét.

Tôi lặng lẽ tháo đồng xu trước ng/ực xuống, che chở cho Kỷ Lê sau lưng.

Kỷ Lê theo phản xạ hướng điện thoại về phía tiểu qu//ỷ.

Phòng livestream lập tức sợ ngây người.

“Vãi vãi vãi, con quái vật này dài ra rồi!”

“Trời ơi, lại còn biết biến hình nữa!”

“Tôi đã tải hình Phật Tổ về làm hình nền rồi, A Di Đà Phật phù hộ con!”

“Nhà tôi đã bắt đầu mở chú Đại Bi rồi, cái quái gì đây, kinh dị quá!”

“Tôi thật sự không dám xem nữa…”

Tiểu qu//ỷ đột ngột lao về phía chúng tôi, tôi liền tung một cú đ/á bay, đạp nó ngã lăn ra đất.

Ngay sau đó tôi cưỡi lên người tiểu qu//ỷ, dán đồng xu trong tay lên trán nó.

Ngay khoảnh khắc đồng xu tiếp xúc với tiểu qu//ỷ, một mùi thịt nướng bốc lên.

Tiểu qu//ỷ phát ra tiếng gào thét đ/au đớn.

Nó giãy giụa kịch liệt, tôi vội vàng ra lệnh cho Kỷ Lê: “Qua đây giúp tôi đ/è nó xuống.”

Kỷ Lê sợ đến mức làm điện thoại rơi xuống đất, cũng không buồn nhặt lên.

Cô ta dùng hai tay kẹp ch/ặt đầu của tiểu qu//ỷ.

Tay trái tôi đ/è đồng xu, tay phải bắt đầu kết ấn.

Trong từng tiếng niệm chú, tiểu qu//ỷ dần dần thu nhỏ lại nguyên hình.

Đúng lúc này mặt trời mọc, tia sáng của bình minh bắt đầu xua tan màn đêm u tối.

Tiểu qu//ỷ lập tức n/ổ tung, hóa thành một vũng nước đen.

Kỷ Lê ngây ngốc nhìn chất lỏng màu đen trong lòng bàn tay, có chút gh/ê t/ởm hỏi:

“Cái này có rửa sạch được không?”

Tôi liếc nhìn vết bẩn trên người mình, “Chắc là được.”

Sau khi hai chúng tôi trở về biệt thự, tôi x/é lá b//ùa trên đầu Kỷ Thức Du xuống.

Anh ta như thể không có xươ/ng, lập tức ngã nhào xuống đất.

Kỷ Lê bất an đưa ngón trỏ đặt lên mũi anh ta, đã không còn hơi thở nữa.

“Cậu của tôi, cậu ấy ch*t rồi?”

“Thật ra, cậu của cô, anh ta sớm đã…”

Cảm xúc của Kỷ Lê rất phức tạp, không biết là nên tức gi/ận hay là đ/au buồn.

Cô ta đứng dậy ôm lấy tôi, bắt đầu òa khóc nức nở.

Tôi giơ tay lên, cứng đờ vỗ nhẹ mấy cái lên lưng cô ta.

20

Sau đó, nghe nói ba mẹ của Kỷ Lê đã trực tiếp đi chuyên cơ về.

Còn về sau họ xử lý thế nào, tôi cũng không rõ lắm.

Vì sự kiện lần này, người xem trong phòng livestream của tôi tăng vọt, không ít người nghi ngờ đây là một màn dàn dựng.

Tuy nhiên, vào ngày thứ hai sau khi sự việc lên hotsearch, buổi livestream đó đã nhanh chóng bị khóa, nhưng những người đã xem qua đều chắc chắn là thật.

“Đùa cái gì vậy, livestream bắt m/a? Thằng ngốc mới tin.”

“Đúng đó, trên mạng không có một video nào về chuyện này, biết đâu là bịa ra để câu view.”

“Các người có nghĩ đến việc, buổi livestream đó đã bị cấm, hơn nữa trên mạng không có video nào bị tuồn ra, điều đó chẳng phải đã chứng tỏ bị cơ quan chức năng x//á/c thực rồi sao.”

“Là thật đó, tôi có chụp màn hình, ai muốn xem có thể nhắn tin riêng cho tôi…”

Trong phần bình luận cãi nhau sôi nổi, tôi thở dài một hơi, muốn khuyên mọi người đừng thảo luận về chuyện này nữa.

Dù sao thì tôi cũng vừa bị mấy chú cảnh sát mời lên đồn uống trà.

Đột nhiên, “Rầm!”

Cửa sổ sau lưng tôi đột nhiên n/ổ tung.

“Chuyện gì vậy?”

“Sao cửa kính đột nhiên lại vỡ? Có phải có ai ở dưới lầu ném đồ lên không?”

“Hình như không phải có người đ/ập, là tự nó n/ổ…”

“Có ai giải thích một chút không, đây là nguyên lý gì vậy?”

Ngọn nến đang ch/áy trên bàn thờ cách đó không xa đột nhiên tắt ngấm, giây tiếp theo lại sáng lên.

Tôi nhận ra có điều không ổn, vội vàng tắt livestream.

Trên mặt đất ngoài những mảnh kính vỡ ra, không còn thứ gì đáng ngờ khác.

Điều này có nghĩa là cửa kính không phải bị người ta đ/ập vỡ từ bên ngoài.

Tôi nhìn ngọn nến trên bàn, lẩm bẩm một mình:

“Có thứ bẩn thỉu đã đến đây.”

Xem ra tôi đã bị cảnh cáo rồi.

(HẾT)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...