20px

Chiếc khăn lại rơi rồi.

Người từng nói sẽ không cần hắn nữa.

Lần này…

Hình như thật sự đã rời đi rồi.

Bên tai.

Giọng Thẩm Hành Vân đầy hoang mang:

“Sao có thể chứ?”

“Sao có thể được?”

“Nàng từ nhỏ đã được nuông chiều lớn lên.”

“Là người chịu khổ kém nhất.”

“Sao có thể tự nguyện tới nơi thanh khổ ấy được chứ?”

12

Đúng vậy.

Khi a nương còn sống.

Người luôn bảo vệ ta như bảo vệ tròng mắt.

Sau khi người mất.

Thẩm Hành Vân cũng nghe lời người, chăm sóc ta thật tốt.

Ít nhất chưa từng để ta chịu nửa phần khổ sở ngoài da thịt.

Bởi hắn cũng nhớ.

Thuở nhỏ, vì Thẩm Ninh Uyển mà hắn đánh nhau với người khác.

Khiến phụ thân nổi giận, muốn đánh bằng trượng.

Không một ai dám ngăn cản.

Là ta.

Ta chạy đi tìm Thẩm Ninh Uyển.

Muốn nàng ta cùng ta đi cầu xin phụ thân.

Nhưng chờ đợi ta.

Lại là Thẩm Ninh Uyển đóng cửa không gặp, quật cường nói:

“Là chính huynh ấy muốn đánh nhau.”

“Đâu phải ta cầu huynh ấy?”

“Ta chỉ là một thứ nữ nhỏ bé.”

“Phụ thân muốn làm gì, ta sao dám chống đối?”

Không còn cách nào.

Ta chỉ đành tự mình đứng ra nhận lỗi.

Nói rằng là do ta ngang bướng.

Huynh trưởng vì ta nên mới gây chuyện.

Vì sao ư?

Thẩm Hành Vân cũng từng muốn biết.

Hắn trước nay vẫn ghét bỏ muội muội này của mình quá ngốc.

Ngàn điểm vạn điểm đều không bằng Thẩm Ninh Uyển.

Nhưng lần đó.

Ta bị đánh đến mức không xuống nổi giường.

Hắn lại đỏ hoe mắt.

Mà ta còn nghiêm túc nói với hắn:

“Ta có đau đâu chứ, huynh khóc cái gì?”

“A nương nói rồi.”

“Chúng ta là huynh muội cùng mẹ sinh ra.”

“Là người thân thiết nhất trên đời.”

“Bình thường dù có cãi nhau đánh nhau…”

“Nhưng nếu thật sự gặp chuyện…”

“Thì vẫn phải giúp đỡ lẫn nhau.”

Mà ta trước nay vẫn luôn nghe lời a nương nhất.

Thấy hắn sắp khóc.

Ta lại bày ra dáng vẻ ngày thường hay gây sự với hắn, hừ hừ:

“Nếu huynh thật sự nhớ ân tình của ta…”

“Vậy từ nay về sau, với tư cách huynh trưởng…”

“Phải bảo vệ ta thật tốt đấy nhé.”

“Ai bảo tất cả đều là huynh nợ ta chứ!”

Lúc ấy hắn mới bật cười qua nước mắt.

Cuối cùng cũng có dáng vẻ của một người huynh trưởng:

“Được.”

“Ta đồng ý với muội.”

Giống hệt như năm đó.

Hắn từng đồng ý với a nương.

Nhưng hắn thất hứa rồi.

Hắn không bảo vệ tốt ta.

Kiếp trước.

Khi nhận được tin đám sơn tặc uy hiếp hắn, nói rằng nếu hắn không tới thì ta sẽ ch/e/t.

Hắn chỉ cười nhạt một tiếng.

Khinh thường ném thư vào lò lửa:

“Nàng ta cướp mất hôn sự của Ninh Uyển.”

“Khiến Bùi huynh mất đi người mình yêu cả đời.

“Phạm phải sai lầm lớn như vậy…”

“Vậy mà còn muốn dùng loại lời nói dối trẻ con này để lừa cho qua?”

“Quả nhiên là trước kia ta nuông chiều nàng ta quá mức rồi!”

“Đám ám vệ bảo vệ nàng ta…”

“Cứ tiếp tục ở lại bảo vệ Ninh Uyển đi.”

“Nàng ấy vì uất kết trong lòng nên mới tìm ta xin thêm người dùng.”

“Vậy thì trước tiên cho nàng ấy là được.”

“Còn Thẩm Vân Hề?”

“Nàng ta vốn đâu cần.”

“Có đưa cho nàng ta cũng chỉ để người khác theo nàng ta làm loạn.”

Cho nên sau này.

Khi hắn gặp lại ta.

Thứ hắn nhìn thấy.

Chỉ là một Thẩm Vân Hề đầy thương tích.

Ngay cả xương cốt cũng đã vỡ nát.

Giọng cung nhân vẫn không nhanh không chậm.

Kéo hai người trở về hiện thực:

“Vấn đề này, Thái hậu nương nương cũng từng hỏi qua Thẩm nhị tiểu thư.”

“Nhưng nhị tiểu thư trả lời rằng…”

“Trước kia nàng ấy từng chịu qua khổ sở gấp ngàn lần vạn lần.”

“Cho nên bây giờ…”

“Nàng ấy không còn sợ nữa.”

Thẩm Vân Hề từng được nuông chiều từ nhỏ.

Là người chịu khổ kém nhất.

Cuối cùng lại chịu đủ cực hình.

Rơi xuống vực núi.

Tan xương nát thịt.

Cho nên.

Còn có gì để sợ nữa đây?

13

Ầm vang.

Trên trời đột nhiên nổi sấm xuân.

Ngay sau đó là tiếng mưa rơi tí tách.

Ta nằm mơ.

Mơ thấy cảnh tượng sau khi mình ch/e/t ở kiếp trước.

Khi ấy ta đã là con dâu nhà họ Bùi.

Người đầu tiên quan phủ tìm tới.

Chính là Bùi Minh.

Mà đúng lúc đó.

Thẩm Ninh Uyển đang ngồi thẳng lưng trong chính đường Bùi phủ.

Thanh lãnh kiêu ngạo.

Đoan trang mà thẳng thắn nói với Bùi Minh:

“Nếu nàng ấy vẫn nghi ngờ ta…”

“Đến cả trong Kim Lăng thành cũng lan truyền lời đồn ta và tỷ phu có tư tình…”

“Vậy thì những món đồ Bùi đại nhân tặng ta…”

“Ta trả lại hết là được.”

“Từ nay về sau…”

“Bùi đại nhân không cần nhớ tới ta.”

“Ta cũng không cần nhớ tới Bùi đại nhân nữa.”

Dáng vẻ quyết tuyệt ấy.

Tư thái quang minh lỗi lạc ấy.

Dường như đang chứng minh toàn bộ sự trong sạch của nàng ta.

Sau đó lại nghe thấy quan phủ tới hỏi thăm.

Nàng ta cười lạnh một tiếng:

“Đích tỷ tính tình lớn thật đấy.”

“Nhưng cũng không nên lấy chuyện sống ch/e/t ra làm cái cớ.”

“Chẳng phải chỉ muốn ép ta rời đi sao?”

“Vậy ta đi thật xa là được.”

“Miễn cho đi đâu cũng khiến người ta chán ghét!”

So sánh như vậy.

Ngược lại giống như ta cố chấp không buông.

Dựa vào thân phận đích nữ mà ép người quá đáng.

Bùi Minh vốn đã cảm thấy có lỗi với nàng ta.

Thấy vậy liền cuống quýt giữ lại:

“Ninh Uyển!”

Sau đó lại tức giận vì ta ngang ngược ép người.

Quay đầu nói với quan sai báo tin:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...