“Nếu nàng ta thật sự có gan đi ch/e/t thì càng tốt!”
“Ngày mai ta sẽ cưới Ninh Uyển vào cửa!”
Hắn biết.
Nếu ta nghe được những lời này.
Nhất định sẽ chẳng giả vờ nữa.
Mà lập tức hùng hổ chạy về gây chuyện với hắn.
Nhưng không có.
Quan sai nghe vậy chỉ khựng lại.
Ánh mắt kỳ quái nhìn hắn:
“Vậy…”
“Thi thể vẫn để ở đây sao?”
“Hay đưa tới phủ Thẩm tướng quân?”
Bùi Minh biến sắc:
“Thi thể gì cơ?!”
Mấy nha dịch đang khiêng thi thể của ta cuối cùng cũng bước vào.
Tấm vải trắng bị kéo xuống.
Lộ ra gương mặt bị đá cào đến bê bết, đã hoàn toàn mất đi hơi thở của ta.
Cùng với câu trả lời của quan sai:
“Đương nhiên là thi thể của Bùi phu nhân rồi.”
14
Ta cứ như vậy mà bị dọa tỉnh.
Bởi đó thật sự là một thi thể thảm không nỡ nhìn.
Trên người không còn một chỗ nào lành lặn.
Lại vì lăn xuống vực núi.
Cho nên xương cốt đều gãy nát.
Quan sai thở dài:
“Bùi phu nhân đúng là hậu nhân tướng môn.”
“Gặp phải đám phản tặc kia…”
“Cho dù chịu đủ cực hình cũng tuyệt đối không khuất phục.”
“Cuối cùng cương liệt nhảy xuống vực.”
“Thi thể phơi nơi hoang dã.”
“Ngỗ tác nói, lúc ch/e/t nàng ấy hẳn đã rất đau đớn.”
Giọng nói không lớn không nhỏ.
Lại khiến hai người còn đang chìm trong yêu hận kia đồng thời khựng lại.
Sắc mặt Thẩm Ninh Uyển lập tức trắng bệch.
Còn Bùi Minh.
Càng buông lỏng bàn tay đang định giữ lấy nàng ta.
Hắn đứng sững tại chỗ.
Đồng tử run lên.
Ngay cả giọng nói cũng khẽ phát run:
“Thẩm… Vân Hề.”
Cô nương từng chống hông mắng hắn.
Từng cãi nhau với hắn.
Cuối cùng…
Sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Cho dù hắn gọi thế nào.
Nàng cũng không mở mắt nữa.
Cho nên cuối cùng.
Hắn rốt cuộc cũng hoảng loạn:
“Sao có thể chứ?”
“Rõ ràng nàng ấy…”
“Rõ ràng trước đó nàng ấy vẫn còn rất ổn.”
“Huống hồ Thẩm gia trước nay luôn bảo vệ nàng ấy.”
“Bên cạnh còn có mấy ám vệ…”
Chính vì bên cạnh ta có ám vệ.
Cho nên sau khi biết ta rời phủ.
Hắn mới không phái người đi theo.
Nhưng nói tới đây.
Hắn lại đột ngột im bặt.
Giống như chợt nhớ ra điều gì.
Hắn bỗng ngẩng đầu.
Nhìn về phía Thẩm Ninh Uyển bên cạnh.
Không.
Có lẽ phải nói là nhìn đám hạ nhân hôm nay giúp nàng ta chuyển đồ vào phủ.
Ánh mắt ấy quá đáng sợ.
Đến cả Thẩm Ninh Uyển cũng thoáng hiện vẻ sợ hãi.
Nàng ta miễn cưỡng mím môi.
Cố giữ lấy vẻ thanh cao của tài nữ:
“Chàng nhìn ta như vậy làm gì?”
“Đâu phải ta hại nàng ta ch/e/t, ta…”
Nàng ta còn chưa nói hết.
Đã kinh hô một tiếng.
Bởi Bùi Minh đột nhiên siết chặt hai cổ tay nàng ta.
Đỏ mắt mất khống chế chất vấn:
“Đám người này sao lại ở đây?”
“Vì sao tất cả đều nghe lời nàng?!”
“Thẩm Hành Vân đâu?”
“Đám ám vệ hắn phái cho Vân Hề đâu rồi?!”
“Ám vệ gì cơ?”
Thẩm Hành Vân tới muộn bước vào chính đường.
Nghe vậy liền khó hiểu hỏi lại.
Mà Thẩm Ninh Uyển bị Bùi Minh bóp cổ tay đến đau đớn.
Vừa nghe thấy giọng hắn.
Trong mắt lập tức hiện lên vui mừng:
“Huynh trưởng! Cứu muội!”
Từ nhỏ nàng ta luôn là người được bảo vệ.
Theo cách nói của Thẩm Hành Vân thì chính là:
“Muội khỏe như một con trâu vậy.”
“Ninh Uyển là khuê tú tài nữ.”
“Sao có thể giống muội được?”
Cho nên khi nhìn thấy Bùi Minh mất khống chế như vậy.
Hắn lập tức tiến lên kéo người ra:
“Bùi Minh!”
“Huynh điên rồi sao?”
“Đó là Ninh Uyển!”
Đáp lại hắn.
Là một cú đấm của Bùi Minh.
Bởi hoàn toàn không đề phòng.
Nên hắn không tránh kịp.
Đến khi hoàn hồn lại.
Người đã lảo đảo hai bước rồi ngã mạnh xuống đất.
Hắn ngẩng đầu.
Vừa khéo đối diện với thi thể của ta đang đặt bên cạnh.
Thẩm Hành Vân: “…”
Giọng Bùi Minh thê lương tuyệt vọng:
“Thẩm Hành Vân.”
“Ta hỏi huynh…”
“Đám ám vệ bên cạnh Vân Hề đâu rồi?”
15
Chuyện phía sau.
Ta ngủ thêm một giấc nữa nên trong mơ cũng trở nên mơ hồ.
Chỉ nhớ rằng sau đó.
Trong tang lễ của ta.
Hình như bọn họ đã đánh nhau thành một đoàn.
Ở giữa còn xen lẫn tiếng kêu đau của Thẩm Ninh Uyển bị liên lụy.
Hai mắt Bùi Minh đầy bi thương:
“Nàng ấy ch/e/t là vì hai chúng ta!”
“Huynh không phải huynh trưởng của nàng ấy sao?”
“Ám vệ đâu?”
“Vì sao huynh lại rút hết ám vệ của nàng ấy?!”
“Bây giờ nàng ấy ch/e/t rồi…”
“Huynh hài lòng chưa?!”
Thẩm Hành Vân cũng không chịu yếu thế.
Những ngày này.
Huynh trưởng của ta.
Vậy mà cũng đã khóc rất nhiều lần.
Hắn đỏ mắt túm lấy cổ áo Bùi Minh.
Đau đớn chất vấn:
“Huynh còn nói ta?”
“Còn huynh thì sao?!”
“Huynh rõ ràng là phu quân của nàng ấy…”
“Vì sao nàng ấy rời nhà ba ngày mà huynh chẳng buồn đi tìm?!”
“Bùi Minh…”
“Nàng ấy thích huynh đến như vậy.”
“Vui vui vẻ vẻ gả cho huynh.”
“Cho dù thủ đoạn không quang minh chính đại…”
“Nhưng vì sao huynh ngay cả một chút tình cũ cũng không chịu nhớ?!”
Bọn họ đều đau khổ vô cùng.
Ai ai cũng nói.
Bùi đại nhân mất đi ái thê.
Thẩm tướng quân mất đi bào muội.
Cho nên mới suy sụp không gượng dậy nổi.
Ẩn ẩn đã khiến thiên tử bất mãn.
Quan lộ cũng trở nên đáng lo.
Nhưng bọn họ…
Rõ ràng từng chán ghét ta nhất mà.
Vì sao?
Vì sao đến cuối cùng.
Chaporia
Bình Luận (0)