Ngay cả Thẩm Ninh Uyển cũng đứng trước mộ ta, oán trách:
“Thẩm Vân Hề.”
“Bây giờ tỷ hài lòng rồi chứ?”
“Chỉ vì tỷ ch/e/t mà huynh trưởng và Bùi Minh đều trách ta.”
“Bọn họ còn giận lây rằng nếu không vì ta thì tỷ đã không ch/e/t.”
“Nhưng chuyện đó liên quan gì tới ta?”
“Đám ám vệ đó là bọn họ tự cho.”
“Đâu phải ta cướp.”
Lời nàng ta vẫn lạnh nhạt như trước.
Giống như mọi chuyện trên đời.
Đều chẳng thể khiến nàng ta để tâm.
Cũng chẳng thể trách lên đầu nàng ta.
Dù sao.
Ai bảo tất cả đều là Thẩm Hành Vân và Bùi Minh tự nguyện chứ?
Trước kia.
Hai người bọn họ chỉ cảm thấy nàng ta như vậy là thanh cao cô ngạo của tài nữ.
Không giống ta.
Chuyện gì cũng tính toán để bụng.
Cho nên khi nghe được những lời này của nàng ta.
Thẩm Hành Vân và Bùi Minh đều sững người không dám tin.
Thậm chí Bùi Minh còn nhìn nàng ta thật lâu rồi nói:
“Đó là đích tỷ của nàng.”
Mà nàng ta vẫn chẳng có biểu cảm gì.
Hờ hững đáp:
“Chàng không phải cũng nói rồi sao?”
“Đó là đích tỷ của ta.”
“Ta chỉ là một thứ nữ nhỏ bé, vốn đã sống thê thảm.”
“Có gì đáng để khóc chứ?”
Khoảnh khắc ấy.
Hai người dường như lần đầu tiên thật sự quen biết nàng ta.
Trong mắt chỉ còn xa lạ.
Cũng từ đó trở đi.
Hai người không còn để ý tới nàng ta nữa.
Đúng như lời nàng ta từng nói.
Khi còn có hai người che chở.
Cho dù chỉ là một thứ nữ nhỏ bé.
Nàng ta vẫn có thể bày đủ vẻ thanh cao trước mặt các phu nhân quý nữ.
Nhận hết mọi lời khen ngợi.
Nhưng bây giờ.
Hai người đã lạnh lòng.
Nàng ta mất đi chỗ dựa.
Vậy thì cái danh tài nữ kia.
Cũng chỉ là hư danh.
Điều đầu tiên thể hiện ra.
Chính là những yến tiệc từng nâng nàng ta lên tận mây xanh.
Bắt đầu đóng cửa không cho nàng ta bước vào.
Nàng ta chủ động tới hỏi.
Lại chỉ nhận được một câu:
“Trước kia chúng ta mời vốn chỉ có Thẩm nhị tiểu thư.”
“Là nàng ấy tốt bụng không so đo, tiện thể dẫn theo ngươi.”
“Cho nên chúng ta cũng không tiện nói gì.”
“Bây giờ Thẩm nhị tiểu thư không còn nữa…”
“Ngươi tính là thứ gì?”
“Cũng xứng bước vào loại yến tiệc này sao?”
Sau đó nữa.
Là những danh môn thế gia từng chen chúc tới cầu thân.
Cũng đồng loạt im hơi lặng tiếng.
Chỉ lạnh nhạt nói:
“Trước kia Thẩm gia coi trọng ngươi.”
“Cho ngươi đãi ngộ như đích nữ.”
“Nhưng bây giờ Thẩm tướng quân đã tuyên bố sẽ không quản ngươi nữa.”
“Ngay cả Bùi đại nhân cũng không cho ai nhắc tới ngươi.”
“Vậy ngươi lấy gì để so với Thẩm nhị tiểu thư?”
Những lời ấy.
Giống như từng cái tát mạnh mẽ giáng lên mặt Thẩm Ninh Uyển.
Nàng ta coi trọng thể diện nhất.
Lòng tự trọng cũng cao nhất.
Bây giờ chịu đủ nhục nhã.
Tiền đồ bị hủy sạch.
Sao có thể nuốt trôi cục tức này.
Cho nên.
Vào một đêm nọ.
Nàng ta phóng hỏa đốt toàn bộ Thẩm phủ.
Nhốt chính mình.
Cùng Bùi Minh và Thẩm Hành Vân đang say khướt trong biển lửa.
Điên cuồng cười lớn:
“Nếu các người nhớ nàng ta đến vậy…”
“Vậy thì đi gặp nàng ta đi!”
“Ta sống không yên ổn…”
“Thì các người cũng đừng hòng được sống yên ổn!”
Lửa lớn bùng cháy dữ dội.
Mơ hồ giữa biển lửa.
Ta dường như nghe thấy Thẩm Hành Vân và Bùi Minh đều hối hận đến cùng cực.
Không ngừng gọi:
“Vân Hề…”
“Vân Hề…”
“Vân Hề!”
Cửa sổ gỗ trong thiền phòng của phật tự đột nhiên bị phá tung.
Ta giật mình.
Ngẩng đầu nhìn lên.
Ngoài cửa sổ.
Mưa nước lay động.
Mà người phá cửa xông vào ở kiếp này…
Lại chính là Bùi Minh!
16
Lúc này.
Ta đã theo Thái hậu nương nương tới hoàng tự hơn nửa năm.
Đúng như lời bà nói.
Nơi này nghiêm ngặt tĩnh mịch.
Ngăn cách với thế gian.
Cho nên đối với chuyện của Thẩm gia và Bùi Minh.
Cho dù ta có cố ý dò hỏi.
Cũng không hỏi được gì.
Chỉ là tháng đầu tiên sau khi tới hoàng tự.
Thái hậu nương nương đang cầu phúc cho vị công chúa yểu mệnh.
Ta cũng ngoan ngoãn quỳ theo.
Lén lút cầu phúc cho a nương.
Đúng lúc ấy.
Có cung nhân bước tới.
Ghép miệng nói gì đó bên tai nương nương.
Nương nương nghe xong liền mở mắt.
Nghiêng đầu nhìn ta.
Ta ngơ ngác:
“Nương nương?”
Bà lão nhỏ đưa tay ra.
Để ta dìu bà đứng dậy.
Sau đó giống như đang tán gẫu việc nhà.
Chậm rãi nói:
“Con nói xem có buồn cười không?”
“Nghe nói nửa năm trước…”
“Thẩm tướng quân của Thẩm gia và Bùi thiếu khanh đột nhiên một lần quét sạch đám phản tặc ẩn náu ngoài thành.”
“Được bệ hạ trọng dụng, hiện giờ đang rất vẻ vang.”
“Chỉ là kỳ lạ thật.”
“Bọn họ từng bước thăng quan tiến chức, phong quang vô hạn.”
“Nhưng vị Thẩm tam tiểu thư kia…”
“Thẩm đại tài nữ ấy…”
“Lại đột nhiên biến mất, đóng cửa không ra ngoài nữa.”
Đó là lần đầu tiên sau khi trọng sinh.
Ta nghe được tin tức về Thẩm Hành Vân, Thẩm Ninh Uyển và Bùi Minh.
Ta lại hoàn toàn không hiểu gì cả.
Mà Thái hậu nương nương nhìn phản ứng của ta như vậy.
Trong mắt lại hiện lên vài phần an lòng.
Bà tiếp tục nói:
“Bệ hạ hỏi bọn họ muốn ban thưởng điều gì.”
“Cao quan hậu lộc bọn họ không cần.”
“Ngàn vàng trăm lượng cũng chẳng nhắc tới.”
“Không hiểu sao lại nhắm trúng hoàng tự của ai gia.”
“Chỉ nói con tuổi còn nhỏ, tính tình hoạt bát nghịch ngợm.”
Chaporia
Bình Luận (0)