“Sao chàng lại tới đây!”
23
Phản tặc đã bị tiêu diệt.
Kẻ ch/e/t, kẻ chạy.
Xung quanh bỗng yên lặng trong chốc lát.
Đặc biệt là Bùi Minh và Thẩm Hành Vân.
Hai người nhìn chằm chằm cảnh tượng trước mắt.
Đỗ Minh Tiêu cũng ôm lấy ta.
Yết hầu khẽ động.
Hắn đáp một tiếng:
“Ta trở về rồi.”
Động tác thân mật đến mức không hề có khoảng cách.
Vẫn là giọng của Thái hậu nương nương phá vỡ sự tĩnh lặng ấy.
“Vân Hề?”
“Vân Hề của ai gia đâu rồi?”
“Có phải các người lại bỏ rơi con bé rồi không?!”
“Nghịch tử!”
“Con quên tỷ tỷ của con năm đó vì dẫn dụ thích khách đi nơi khác mới mất mạng sao?”
“Sao con còn có thể bỏ rơi nó thêm lần nữa?!”
Trí nhớ của người già đã bắt đầu mơ hồ.
Bà được người dìu đỡ.
Vừa cuống vừa giận mà mắng thiên tử.
Hoảng loạn đến mức giọng nói cũng run lên.
Nhưng tất cả mọi người đều biết.
Thiên tử và ta vốn không thân quen.
Chỉ là Thái hậu nương nương đã nhầm ta với vị An Nhu công chúa yểu mệnh năm xưa mà thôi.
Nhưng thiên tử vẫn mặc cho bà đánh mắng.
Trong mắt đầy áy náy.
Cuối cùng vẫn là Đỗ Minh Tiêu mở miệng:
“Nương nương không cần lo lắng.”
“Vân Hề, thần đã tìm được rồi.”
Đỗ Minh Tiêu.
Là cháu trai nhỏ nhất của nhà mẹ đẻ Thái hậu nương nương.
Cũng là tâm phúc được thiên tử nhìn lớn từ nhỏ.
Nửa năm nay Thái hậu nương nương ở trong hoàng tự.
Hắn vẫn luôn phụng mệnh đi theo.
Bảo vệ an nguy cho bà.
Cho nên.
Ta cũng quen biết hắn hơn nửa năm rồi.
24
Vốn dĩ.
Tính tình ta hoạt bát tùy hứng.
Sau khi trọng sinh lại gần như thu liễm hoàn toàn.
Đến mức cẩn thận dè dặt.
Cho nên ta vốn sẽ không thân thiết với người khác.
Huống hồ ngày đầu tiên mới tới.
Hắn đã giống hệt một khúc gỗ.
Thái hậu nương nương bảo hắn bảo vệ ta.
Vậy là ta đi đâu hắn theo đó.
Có đuổi cũng không đi.
Hỏi tới.
Hắn chỉ đáp:
“Lệnh của nương nương, không thể trái.”
Ta tức đến bật cười:
“Vậy chỗ này chàng cũng theo được sao?”
Hắn đáp:
“Tự nhiên là được.”
Ngay giây tiếp theo.
Đầu ta trực tiếp đâm mạnh vào ngực hắn.
Húc hắn lùi liền mấy bước.
Sau đó mắng xối xả:
“Đúng là một tên đăng đồ tử!”
Lúc ấy hắn mới ngẩng đầu lên.
Cuối cùng cũng phát hiện.
Nếu tiếp tục đi theo ta về phía trước.
Sẽ tới nhà xí dành cho nữ tử.
Trong nháy mắt.
Một nam nhân cao lớn thô ráp như hắn.
Vậy mà đỏ bừng cả mặt.
Luống cuống tay chân.
Rất lâu sau mới nghẹn ra được bốn chữ:
“Tại hạ thất lễ.”
Sau đó lập tức quay người đi.
Đôi tai đỏ đến dọa người.
Hừ.
Tên ngốc.
Ta nhìn mà buồn cười.
Sau này.
Thái hậu nương nương thường kéo hắn cùng ta dùng bữa.
Cười ha hả nói:
“Các con tuổi còn nhỏ.”
“Theo ai gia tới nơi buồn tẻ thế này cũng là chịu thiệt rồi.”
“Người cùng tuổi nên nói chuyện với nhau nhiều một chút mới phải.”
Ai muốn nói chuyện với hắn chứ.
Đầu gỗ.
Mặt gỗ.
Ta ghét bỏ.
Nhưng hắn lại chẳng hiểu thế nào là ghét bỏ.
Hắn chỉ biết.
Ta tức giận thì lập tức nhận lỗi, nói xin lỗi ta.
Ta vui vẻ.
Hắn cũng vụng về cong môi cười theo.
Ta vô lý gây chuyện.
Nổi tính khí.
Hắn liền đứng im ở đó.
Mặc cho ta trút giận.
Dù sao chính hắn từng nói.
Da hắn dày thịt thô.
Ta muốn làm gì cũng được.
Ta cười lạnh không khách khí:
“Chàng cũng không thấy phiền sao?”
“Không chê ta vô lễ ngang ngược à?”
“Thái hậu nương nương là trưởng bối nhà chàng.”
“Ai biết chàng có lén đi mách ta hay không?”
Hắn cau mày khó hiểu:
“Không thể mách.”
Ta nghiêng đầu:
“Vì sao?”
Hắn đáp:
“Vân Hề sẽ tức giận.”
Thái hậu nương nương từng nói.
Không được làm ta tức giận.
Còn nữa…
Hắn nhíu mày đầy khổ não.
Dường như chính hắn cũng không hiểu rõ.
Nhưng vẫn thành thật nói:
“Ta cũng không muốn Vân Hề tức giận.”
Ta: “…”
Đúng là đầu óc chỉ có một đường thẳng.
Đã nhận định cái gì là không đổi.
Ngu muốn ch/e/t.
Nhưng cũng chỉ ở trước mặt hắn.
Ta mới có thể giống như Thẩm Vân Hề của kiếp trước.
Tự do tùy ý làm chính mình.
25
Tóm lại.
Một đêm này tuy nguy hiểm.
Nhưng cuối cùng vẫn bình an qua được.
Chỉ là không tránh khỏi vài thương vong.
Ví dụ như những hộ vệ ch/e/t trận trong lúc hỗn chiến.
Ví dụ như Thẩm Ninh Uyển mất đi một cánh tay trong loạn quân.
Cùng với Bùi đại nhân bị thương một tay.
Nghĩ cũng buồn cười.
Kiếp trước.
Thẩm Ninh Uyển và Bùi Minh tình ý sâu đậm.
Mật ngọt nồng nàn.
Hận không thể để người đời luôn nhắc tên hai người họ cùng nhau.
Nhưng kiếp này.
Khi nghe người khác cảm thán:
“Không hổ là Tam hiền trong rừng tâm ý tương thông, trời sinh tri kỷ.”
“Đến cả bị thương cũng bị cùng một chỗ.”
“Ninh Uyển tiểu thư mất một tay.”
“Bùi đại nhân thì bàn tay kia sau này cũng không thể xách vật nặng nữa.”
“Còn Thẩm tướng quân?”
“Nhìn hai vị tri kỷ đều thành tàn phế…”
“Chẳng phải gần đây cũng suy sụp tinh thần, sắc mặt càng lúc càng khó coi sao?”
Thẩm Ninh Uyển: “……”
Thẩm Ninh Uyển tức đến phát điên.
Đồ đạc trong phòng đều bị nàng ta đập nát đầy đất.
Phải biết rằng.
Nàng ta chính là Thẩm Ninh Uyển.
Là nữ tử duy nhất trong Tam hiền.
Đánh một tay tỳ bà tuyệt mỹ.
Chaporia
Bình Luận (0)