20px

Cho nên.

Một bố phòng đồ mới được lập ra.

Nếu mọi chuyện yên ổn.

Vậy thì tự nhiên bình an vô sự.

Nhưng nếu thật sự xảy ra biến cố.

Vậy thì kẻ đáng ban ch/e/t sẽ bị ban ch/e/t.

Kẻ đáng lưu đày sẽ bị lưu đày.

31

Bùi Minh và Thẩm Hành Vân chính là những người bị dụng hình rồi lưu đày.

Thái hậu nương nương từng hỏi ta.

Có muốn cầu tình cho bọn họ hay không.

Bọn họ nghe lời phản tặc.

Lại lơ là trách nhiệm.

Đó là trọng tội.

Thiên tử nổi giận.

Tuy có thể miễn tội ch/e/t.

Nhưng khó thoát hình phạt sống.

Trong thiên lao cực hình vô số.

Sau đó còn bị lưu đày ba ngàn dặm tới Lĩnh Nam.

Cho dù may mắn sống tới nơi lưu đày.

Cũng là sống không bằng ch/e/t.

Ta lắc đầu:

“Ta từng cầu xin rồi.”

Kiếp trước.

Khi ta bị đám phản tặc kia dùng cực hình trả thù.

Ta đã từng cầu xin bọn họ.

Cầu bọn họ cứu ta.

Ta đau lắm.

Ta biết sai rồi.

Nhưng bọn họ đều không cứu ta.

Nếu đã vậy.

Kiếp này bọn họ phải trả giá cho lựa chọn của mình.

Ta còn có gì để cầu xin nữa chứ.

Chỉ là ngày bị lưu đày.

Thẩm Hành Vân nhất quyết muốn gặp ta.

Hắn nói.

Coi như nể mặt a nương.

Huynh muội ruột thịt.

Có lẽ đây là lần cuối cùng trong đời gặp nhau rồi.

Bùi Minh cũng nói.

Chỉ cần được gặp ta một lần.

Cho dù ch/e/t cũng không hối tiếc.

Coi như nể tình nhiều năm trước kia.

Nhưng cuối cùng.

Ta vẫn không đi.

32

Bởi vì Thái hậu nương nương.

Người bệnh rồi.

Bệnh rất nặng.

Thái y nói.

Đây là tâm bệnh.

Uất kết trong lòng.

Cho dù không có hai trận đại loạn kia.

Thì bệnh tình cũng sẽ như núi đổ mà ập tới.

Ngày người hấp hối.

Ta bị đẩy lên phía trước nhất.

Đôi mắt già nua đã đục mờ.

Người nhìn ta.

Run run đưa tay lên.

Khẽ chạm vào gương mặt ta:

“An Nhu…”

Thiên tử đỏ hoe mắt.

Ta ngoan ngoãn đáp:

“Vâng.”

Người lại gọi:

“An Nhu.”

Ta khẽ đáp:

“Mẫu hậu.”

Nhưng người lại bật cười.

“Vân Hề…”

“Con không phải An Nhu của ai gia.”

“Chỉ là…”

“Dung mạo giống nó mà thôi.”

“Ai gia không thể nhận sai được.”

“Nếu thật sự nhận nhầm rồi…”

“Sau này xuống hoàng tuyền…”

“An Nhu nhất định sẽ giận ai gia.”

Cũng giống như.

Ta chưa từng lẫn lộn người với a nương.

Nếu đã phân biệt rõ như vậy.

Vậy vì sao người còn đối xử tốt với ta đến thế?

Người vừa cười vừa rơi nước mắt:

“Lần đầu tiên ai gia gặp con…”

“Đã thấy con cô đơn đứng nhìn ba người bọn họ thân thiết.”

“Rõ ràng rất tủi thân…”

“Nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ.

“Trong mắt lại đầy vẻ hâm mộ.”

“Ai gia lúc đó liền nghĩ…”

“Nếu a nương con còn sống mà nhìn thấy…”

“Nhất định sẽ đau lòng lắm.”

Cùng là mẫu thân.

Người chỉ là thay một nữ nhân khác.

Chăm sóc đứa con bà ấy để lại mà thôi.

Giống như người cũng hy vọng.

Dưới hoàng tuyền.

An Nhu không còn người che chở.

Có thể gặp được một phụ nhân lương thiện.

Không cầu đối xử với nó như con ruột.

Ít nhất cũng có thể để An Nhu của người.

Bớt chịu khổ một chút.

“Vân Hề.”

Người già nắm lấy tay ta.

Bình yên dặn dò:

“A nương con rất thương con.”

“Chỉ là mắt nhìn người không tốt.”

“Nhìn lầm người rồi.”

“Điều này không trách bà ấy được.”

“Ai bảo lòng người trên đời này đều cách một lớp bụng.”

“Cho nên…”

“Ngay cả ai gia cũng không dám chắc.”

“Người mình nhìn trúng nhất định là đúng.”

Người nhìn Đỗ Minh Tiêu phía sau ta.

Lại nhìn sang ta.

Cuối cùng nắm lấy tay thiên tử đang âm thầm rơi lệ.

Chậm rãi nói:

“Cho nên…”

“Ai gia đã bắt hoàng đế hứa rồi.”

“Từ nay về sau…”

“Nếu hôn sự của con không thuận…”

“Con hoàn toàn có thể hòa ly.”

“Nó không được thiên vị!”

“Càng không được ngăn cản!”

“Minh Tiêu!”

“Nương nương.”

Đỗ Minh Tiêu bước lên phía trước.

Nghiêm túc nói:

“Thần sẽ không hòa ly với Vân Hề.”

“Cũng không muốn nàng bỏ thần.”

Người già bị hắn chọc cười.

Khẽ nói:

“Vậy con phải…”

“Đời đời kiếp kiếp đối xử thật tốt với nó.”

Người biết.

Người mình nhìn lớn từ nhỏ.

Nhất định sẽ nói được làm được.

Cho nên tia vướng bận cuối cùng trong lòng.

Cũng hoàn toàn buông xuống.

Cuối cùng.

Người nhìn lên xà nhà.

Từng tiếng từng tiếng gọi:

“An Nhu…”

“An Nhu của nương…”

“Cuối cùng con cũng tới đón nương rồi…”

“Nương…”

“Nhớ con lắm.”

“Nương nương!”

“Mẫu hậu!”

33

Năm An Lạc thứ ba mươi mốt.

Người nương thứ hai của ta.

Cũng rời đi rồi.

Nhưng lần này.

Ta không khóc.

Bởi vì ta biết.

Người tới đón bà.

Là nữ nhi mà bà ngày đêm nhung nhớ.

Cho nên bà nhất định rất vui.

Không giống a nương của ta.

Kiếp trước.

Khi linh hồn ta bay ra khỏi cơ thể.

Ý thức mơ mơ hồ hồ.

Theo bản năng muốn đi theo bà.

Nhưng bà lại vừa tức giận vừa đau lòng.

Không ngừng đẩy ta trở về.

Bà nói:

“Quay về đi.”

“Vân Hề——”

Giọng nói ấy vang dội rõ ràng.

Giống như sự dẫn dắt của luân hồi:

“Quay về!”

Cho nên.

Lần nữa mở mắt.

Ta có được một đời này.

• Hoàn –

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...