Thiên tử đã hạ lệnh.
Không cho Thái hậu nương nương tiếp tục ở lại nơi này nữa.
Ba ngày sau sẽ theo thánh giá trở về Kim Lăng.
Vẫn còn rất nhiều đồ đạc cần thu dọn.
Ta không có thời gian dây dưa với hắn.
Cho nên trước lúc rời đi.
Ta chỉ nhắc hắn:
“Nhớ trả lại bọn họ cho ta.”
Cùng với:
“Thái hậu nương nương rất tốt.”
“Người sẽ không mắng ta ngu.”
“Cũng không chê ta ngốc.”
“Người dạy ta nếu tức giận thì phải trả lại gấp bội.”
“Chứ không phải nói ta ngang ngược.”
“Người còn dạy ta…”
“Nếu bị người khác chế giễu thì phải mắng trả lại.”
“Chứ không phải trách ta làm mất mặt.”
“Thẩm tướng quân.”
“Huynh không được nói xấu người.”
“Người tốt hơn huynh gấp vạn lần.”
“Huynh không xứng so với người.”
29
Mọi chuyện cứ như vậy mà dần lắng xuống.
Đến ngày thứ ba.
Bệ hạ cảm thấy phản tặc đã bị tiêu diệt gần hết.
Lại để Bùi Minh và Thẩm Hành Vân đích thân sắp xếp tuyến đường vạn vô nhất thất.
Cuối cùng đoàn người cũng khởi hành trở về Kim Lăng.
Dọc đường núi quanh co.
Cây cối um tùm.
Mà Thẩm Ninh Uyển rốt cuộc vẫn chưa ch/e/t.
Chỉ là trên cổ còn quấn băng trắng.
Máu vẫn mơ hồ thấm ra ngoài.
Cho nên thái độ của Bùi Minh và Thẩm Hành Vân đối với nàng ta.
Cuối cùng cũng mềm xuống vài phần.
Bọn họ để nàng ta ngồi trong xe ngựa Thẩm gia.
Xe ngựa lắc lư chậm rãi tiến về phía trước.
Mà ánh mắt nàng ta.
Lại không hề che giấu.
Chỉ chăm chăm nhìn chằm chằm vào ta.
Cho nên khi đám phản tặc mai phục bất ngờ lao ra.
Hung hăng xông tới.
Nàng ta gần như lập tức nhân lúc hỗn loạn.
Cầm dao găm đâm thẳng về phía loan giá của Thái hậu!
“Hộ giá!”
“Hộ giá!”
Thái hậu cũng hoảng hốt.
Nhìn thấy ta chắn phía trước bà.
Liền cuống quýt gọi:
“Vân Hề!”
“Sao có thể?!”
“Đám phản tặc này làm sao tìm được tuyến đường?!”
Có người thất thanh kêu lên.
Mà sắc mặt Thẩm Hành Vân và Bùi Minh.
Lại trắng bệch đầy kinh ngạc.
Khi nhìn thấy Thẩm Ninh Uyển đột ngột ra tay.
Bọn họ cũng đồng thời gào lớn:
“Vân Hề!”
Đã không kịp nữa.
Đám phản tặc liều mạng chặn kín đường cứu người của bọn họ.
Thẩm Ninh Uyển cười lạnh.
Nhìn ta ngã lăn xuống đất.
Khó khăn dùng tay giữ chặt lưỡi dao nàng ta sắp đâm xuống:
“Ta đã biết rồi.”
“Chỉ cần ta ra tay với lão thái bà kia…”
“Ngươi nhất định sẽ chắn phía trước.”
“Thẩm Vân Hề…”
“Ngươi vẫn ngu xuẩn như trước.”
“Nhưng nếu ngươi đã ch/e/t rồi…”
“Vì sao còn phải sống lại?”
Nàng ta giả vờ thanh cao thoát tục cả đời.
Khoảnh khắc này cuối cùng cũng có thể nói thật.
Cho nên nghiến răng nghiến lợi:
“Ngươi có biết thứ ta ghét nhất…”
“Chính là dáng vẻ sáng rực tùy ý của ngươi không?”
“Ngốc nghếch như vậy…”
“Vậy mà luôn có kẻ mắt mù thích ngươi.”
“Còn ta thì sao?”
“Muốn có được cùng một thứ…”
“Lại phải luôn giữ lễ giữ mình, cẩn thận từng chút một.”
“Những điều đó trước kia ta đều có thể không để ý.”
“Nhưng bây giờ…”
“Vì cứu ngươi mà ta mất đi một cánh tay.”
“Ngươi hủy sạch mọi thứ của ta.”
“Ta sao có thể không muốn mạng ngươi được chứ?!”
Sự thanh cao của nàng ta là thật.
Sự không để tâm trước kia cũng là thật.
Nhưng khi tất cả đều bị hủy hoại.
Ngọn lửa hận trong nàng ta.
Cũng là thật.
Kiếp trước.
Ngọn lửa ấy đã thiêu chết Bùi Minh và Thẩm Hành Vân.
Kiếp này.
Nàng ta còn muốn thiêu luôn cả ta.
“Cho nên ngươi lừa Thẩm Hành Vân và Bùi Minh…”
“Lấy được bố phòng đồ.”
“Thông đồng phản tặc tạo phản?!”
Ta giữ chặt dao găm.
Không cho nàng ta tiến thêm một tấc.
Bùi Minh và Thẩm Hành Vân lúc này gần như phát điên:
“Nàng đã nói rồi mà!”
“Rõ ràng nàng chỉ định tùy tiện tìm vài tên thích khách…”
“Để Đỗ Minh Tiêu hộ giá bất lực.”
“Để Vân Hề hoàn toàn thất vọng về hắn thôi mà!”
Nhưng nàng ta đã nói dối.
“Cùng lắm thì cá ch/e/t lưới rách thôi.”
“Các người đã hủy hoại ta…”
“Vậy hôm nay…”
“Ta không chỉ muốn g/i/ế/t nàng ta.”
“Các người hộ giá bất lực…”
“Cũng sẽ phải ch/e/t cùng ta!”
Trong mắt nàng ta hiện lên sự điên cuồng muốn hủy diệt tất cả.
Ngay sau đó.
Dao găm hung hăng đâm xuống phía ta:
“Thẩm Vân Hề!”
“Các người đều chôn cùng ta đi!”
Phập!
Độc châm của ta và mũi tên của Đỗ Minh Tiêu đồng thời xuyên qua cơ thể nàng ta.
Ngự lâm quân vốn hỗn loạn trong chốc lát.
Lập tức lại đâu vào đấy mà chém giết.
Lần này.
Thoạt nhìn không giống phản tặc tập kích.
Mà càng giống một cái bẫy hoàng gia đã sớm bày sẵn.
Thẩm Ninh Uyển cứng người.
Trợn to hai mắt.
Nhìn chiếc vòng tay trên cổ tay ta vừa thu lại độc châm.
Trong lòng bàn tay ta toàn là mồ hôi lạnh.
Sau khi hoàn hồn.
Ta mới run run nói:
“Nhưng ta không muốn ch/e/t cùng ngươi.”
30
“Ngươi… ngươi sao có thể…”
Nàng ta không dám tin.
Không hiểu vì sao ta lại biết.
Ngược lại còn gài nàng ta một ván.
Nhưng ta thật sự không biết.
Ta chỉ nói:
“Ta chỉ biết nếu ngươi muốn g/i/ế/t ta…”
“Thì Bùi Minh và Thẩm Hành Vân nhất định sẽ giúp ngươi.”
Cho dù là tự nguyện.
Hay bị lừa gạt.
Còn ta.
Ta là người đã ch/e/t qua một lần rồi.
Ta sợ đau nhất.
Đương nhiên sẽ không chút do dự bẩm báo với Thái hậu nương nương.
Chaporia
Bình Luận (0)