07
Lời vừa dứt, bàn ăn rơi vào im lặng chết chóc.
Ba tôi nhíu chặt mày, áp suất quanh người hạ thấp.
Mẹ tôi mặt đầy kinh ngạc, nhìn tôi rồi lại nhìn Tạ Hoài.
Tôi cũng chẳng khác bà là bao.
Người bình tĩnh nhất chắc chỉ có Tạ Chí.
Nhưng bàn tay siết chặt ly nước của anh nổi rõ khớp xương trắng bệch, giống như đang cố đè nén điều gì đó.
Tạ Hoài ở nhà trước giờ luôn ăn nói không kiêng nể.
Hoàn toàn xem như không thấy sắc mặt khác nhau của chúng tôi.
Ngược lại còn trực tiếp nắm lấy tay tôi.
“Thật đó, anh thích Miểu Miểu từ lâu rồi, vẫn luôn không tiếp xúc với những cô gái khác cũng là vì đợi Miểu Miểu.”
Ba tôi đặt mạnh đôi đũa xuống.
Hít sâu một hơi rồi giận dữ nói: “Miểu Miểu là em gái con!”
Tạ Hoài cứng cổ phản bác: “Bọn con không có quan hệ huyết thống, tại sao con không thể thích em ấy!”
Mẹ tôi cũng phản ứng lại, tức đến đỏ cả mặt.
“Tạ Hoài con bị bệnh à! Thích ai không thích lại đi thích Miểu Miểu, con tưởng mẹ đưa Miểu Miểu về là để làm vợ nuôi từ bé cho con chắc!?”
Thấy ba người sắp cãi nhau.
Tôi vừa định đứng dậy khuyên can.
Tạ Chí đã lên tiếng trước tôi một bước: “Chuyện này, có phải nên tôn trọng suy nghĩ của Miểu Miểu không?”
Trong chốc lát, ánh mắt mọi người lại lần nữa dồn lên người tôi.
08
Tôi như ngồi trên đống kim, đầu óc cũng rối như tơ vò.
Tạ Hoài vậy mà thích tôi??
Rõ ràng từ trước đến nay tôi luôn xem anh ấy như anh trai ruột.
Sao lại…
Đột nhiên.
Tôi nhớ tới kiếp trước lúc mọi người biết chuyện tôi mang thai, Tạ Hoài trực tiếp đánh Tạ Chí một trận ngay trong bệnh viện.
Khi đó tôi chỉ nghĩ anh ấy bênh vực tôi.
Nhưng bây giờ nghĩ lại…
Tôi thất thần.
Cho đến khi Tạ Hoài đột nhiên ôm lấy vai tôi, tôi mới hoàn hồn.
“Miểu Miểu, em cứ nói thật đi, bất kể xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ ở bên em.”
Trong mắt anh ấy lóe lên ánh sáng mong chờ.
Còn tôi lại đầy mờ mịt.
Nói thật cái gì?
Nói rằng người tôi thích thật ra vẫn luôn là Tạ Chí sao?
Nhưng anh ấy lại không thích tôi.
Nói ra cũng chỉ khiến mọi người cãi nhau thêm mà thôi.
Huống hồ.
Kiếp này tôi đã không muốn có bất kỳ dây dưa nào với Tạ Chí nữa rồi.
Nghĩ đến đây.
Tôi nuốt nước bọt, gượng cười ngoan ngoãn.
“Ba mẹ, con không thích anh hai.”
Bàn tay đang đặt trên vai tôi của Tạ Hoài đột nhiên siết chặt.
Tôi đau đến nhíu mày.
Giây tiếp theo.
Tạ Chí trực tiếp kéo tay anh ấy ra.
Tạ Hoài trừng mắt nhìn anh, lại chỉ nhận được một câu hờ hững của Tạ Chí: “Chú ý chừng mực chút đi, đừng dọa em gái.”
Không biết có phải ảo giác của tôi hay không.
Sau khi nghe tôi nói xong, ba mẹ đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ba tôi hừ lạnh với Tạ Hoài.
“Bất kể con có suy nghĩ gì với Miểu Miểu, chỉ cần con bé chưa gật đầu đồng ý, thì thu lại hết những tâm tư không nên có của con đi!”
Nửa sau bữa cơm, sắc mặt Tạ Hoài có chút tái nhợt.
Tôi không dám nhìn anh ấy thêm lần nào nữa.
Ngược lại, dường như khóe môi Tạ Chí cong lên thêm vài pixel.
Thậm chí còn ăn nhiều hơn bình thường nửa chén cơm.
Anh ấy… đang vui sao?
Chaporia
Bình Luận (0)