09
Sau bữa cơm, mẹ tôi lo tôi buồn vì chuyện của Tạ Hoài nên chủ động bảo tôi ở lại nhà một đêm.
Thấy vẻ mặt do dự của tôi.
Bà đột nhiên nắm lấy tay tôi.
“Miểu Miểu, con nói thật với mẹ đi, có phải vì Tạ Hoài nên khoảng thời gian này con mới không chịu về nhà, còn luôn tránh mặt mọi người không?”
Tôi cụp mắt xuống, không lên tiếng.
Đúng là vì chuyện đó.
Nhưng lại nhầm người rồi.
Không phải Tạ Hoài, mà là Tạ Chí.
Sau khi sống lại, hễ có khả năng gặp phải Tạ Chí là tôi đều tìm cớ từ chối.
Nếu thật sự không tránh được.
Tôi chỉ có thể cứng đầu quay về.
Mà về rồi cũng không ở lại qua đêm.
Lúc nào cũng lấy cớ trường có việc, tranh thủ về trước giờ ký túc đóng cửa.
Không ngờ mẹ tôi đều nhìn thấy hết, còn ghi nhớ trong lòng.
Bà nặng nề thở dài.
“Mẹ chưa từng giấu con chuyện con được nhận nuôi, không phải xem con là người ngoài, mà là muốn con có quyền lựa chọn làm chính mình.”
Tôi biết mà.
Năm đó lúc nhận nuôi tôi, mẹ đã hỏi tôi muốn đổi sang họ Tạ hay vẫn giữ họ Ôn.
Tôi chọn cái sau.
Bởi khi ấy tôi từng thấy rất nhiều đứa trẻ được nhận nuôi rồi lại bị bỏ rơi.
Theo bản năng cảm thấy mình rồi cũng sẽ bị bỏ rơi.
Cho nên từng giây từng phút đều dùng họ Ôn để nhắc nhở bản thân.
Chỉ là không ngờ, nhà họ Tạ vừa nuôi đã gần mười năm.
Đối xử với ba chúng tôi thật sự công bằng như nhau.
“Tạ Hoài sai thì là sai, mẹ sẽ không biện hộ cho nó, cũng sẽ không để con chịu ấm ức, cũng trách mẹ quá chậm chạp, đến giờ mới nhìn ra tâm tư của thằng nhóc thối đó.”
“Cho nên đừng không chịu về nhà nữa, chúng ta vẫn là người một nhà, đúng không?”
Tôi chớp chớp mắt, đột nhiên tiến lên ôm lấy mẹ.
“Xin lỗi mẹ…”
Tôi chỉ nghĩ đến việc tránh xa Tạ Chí.
Lại quên mất ba mẹ cũng sẽ buồn vì sự lạnh nhạt của tôi.
Cuối cùng tôi vẫn chọn ở lại.
Trước khi ngủ, cửa phòng tôi bị gõ vang.
Sau khi mở cửa, Tạ Hoài cúi đầu đứng bên ngoài.
Anh ấy ngẩng mặt lên, bên má phải in hằn một dấu tay.
Tim tôi thắt lại.
Nghe thấy Tạ Hoài nói: “Miểu Miểu, là anh hiểu lầm sao? Hóa ra… em không thích anh à?”
Thật ra tôi có chút không hiểu nổi.
Không biết hành động nào của mình khiến Tạ Hoài hiểu lầm.
Cũng không rõ tình cảm của chúng tôi bắt đầu thay đổi từ lúc nào.
Thật ra tôi rất muốn hỏi cho rõ ràng.
Nhưng vừa nghĩ lại bản thân mình.
Chẳng phải chính tôi cũng là trong những tháng ngày ở bên nhau mà dần thích Tạ Chí sao.
Nếu lúc này bảo tôi nói ra cơ duyên thích anh ấy, tôi cũng không thể nói rõ được.
Nếu đã vậy.
Tôi hà tất phải làm khó Tạ Hoài chứ.
Vì thế, tôi nhỏ giọng xin lỗi: “Xin lỗi anh hai…”
Tạ Hoài đột nhiên bật cười.
Anh ấy nâng gương mặt đang cúi thấp của tôi lên.
Giọng điệu cố tỏ ra thoải mái: “Có gì mà phải xin lỗi chứ, được người khác thích vốn đâu phải chuyện sai.”
Dù vậy.
Tôi vẫn nghe ra sự run rẩy trong giọng anh ấy.
“Được rồi, không sao đâu, không thích anh thì thôi vậy…”
Ánh mắt Tạ Hoài dần tối xuống.
Tôi vô cớ cảm thấy áy náy.
Kiếp trước, anh ấy từng lén chạy ra đảo, muốn đưa tôi đi.
Tôi lại không chịu.
Sau đó còn bị Tạ Chí phát hiện.
Rồi về sau.
Tạ Hoài không xuất hiện thêm lần nào nữa.
Sau khi bị tôi từ chối, anh ấy sẽ nghĩ gì đây…
Chuông điện thoại trong túi đột nhiên vang lên.
Tôi lấy điện thoại ra, sau khi nhìn rõ tên người gọi thì mí mắt giật mạnh.
Là Ôn Quân Đình.
Lúc này tôi mới nhớ ra mình từng hứa sẽ về sớm với cậu ấy.
Tạ Hoài nhìn thấy vẻ mặt do dự rối rắm của tôi, nheo mắt lại.
“Ai vậy? Không nghe máy sao?”
Đúng lúc Tạ Chí cũng đi lên lầu, lúc đi ngang qua cửa phòng tôi thì dừng bước.
Ánh mắt anh đảo qua giữa tôi và Tạ Hoài.
Tôi ngẩng đầu lên.
Bị vẻ mặt của hai anh em dọa giật mình.
Đầu ngón tay run lên, cuộc gọi được kết nối.
Giọng nói trầm thấp pha chút non nớt của thiếu niên truyền ra.
“Em ở khách sạn chán quá, chị tới ở với em được không?”
10
Giây tiếp theo.
Tôi dứt khoát cúp máy.
Đêm khuya, khách sạn, đàn ông.
Nghe kiểu gì cũng thấy không đúng lắm.
Tôi thì biết đó là con trai ruột của mình.
Nhưng Tạ Chí và Tạ Hoài đâu biết chứ!
Tôi hít sâu một hơi.
Lúc ngẩng đầu lên lần nữa.
Sắc mặt hai người đã không thể chỉ dùng từ khó coi để hình dung nữa rồi.
Từng thấy ma chưa?
Tôi thấy rồi.
Còn là hai gương mặt giống nhau y đúc.
Tạ Hoài đột nhiên bật cười.
“Miểu Miểu, đây chính là người bạn mới mà anh cả nói sao?”
Theo bản năng tôi nhìn sang Tạ Chí bên cạnh.
Khóe môi anh mím chặt, khiến gương mặt vốn đã đáng sợ càng thêm âm trầm.
Tạ Chí lướt mắt qua gương mặt căng thẳng của tôi, nói với Tạ Hoài: “Em dọa cô ấy rồi, về phòng chườm đá trước đi, ngày mai đi công tác vài hôm cho bình tĩnh rồi hẵng về.”
Nói xong, anh đưa túi chườm đá trong tay cho Tạ Hoài.
Tôi ngây người.
Đây là… lệnh đuổi người?
Tạ Hoài có chút sốt ruột: “Nhưng mà anh, Ôn Miểu với thằng nhóc kia…”
Tạ Chí đặt tay lên vai Tạ Hoài.
Dùng sức xoay người anh ấy về phía phòng ngủ.
“Ừm, để anh xử lý, tối nay em xem tài liệu trước đi.”
Tạ Hoài còn muốn nói gì đó.
Nhưng đối diện với ánh mắt không cho phép cãi lại của Tạ Chí, cuối cùng chỉ đành im lặng.
Chỉ để lại một câu: “Anh nói chuyện với cô ấy cho đàng hoàng nhé, cô ấy sợ anh.”
Nghe thấy ba chữ cuối cùng.
Tạ Chí hơi nhíu mày, dời ánh mắt nhìn tôi.
Tạ Hoài trở về phòng rồi.
Chỉ còn lại tôi và Tạ Chí mắt to trừng mắt nhỏ.
Điện thoại tôi vẫn rung liên tục.
Là Ôn Quân Đình cứ không ngừng nhắn tin cho tôi.
Tạ Chí nhàn nhạt liếc qua điện thoại, hỏi tôi: “Định đứng ngoài cửa nói chuyện?”
Tôi thở dài, phát hiện chuyện này xem ra không qua loa cho xong được rồi.
Chỉ đành để Tạ Chí vào phòng.
Anh đi theo sau tôi.
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng phía sau lưng có một ánh nhìn cực kỳ mãnh liệt.
Tim lại bắt đầu đập loạn không khống chế được.
Tôi ôm ngực, cố gắng bình ổn nhịp tim.
Tự an ủi bản thân: không sao đâu, anh ấy đâu có sống lại, cứ xem anh ấy là anh cả là được rồi.
Nghĩ như vậy vài giây.
Tôi lại có chút chán nản.
Không được mà.
Từ nhỏ tôi đã vừa sợ vừa thích anh ấy rồi.
Cũng thành phản xạ tâm lý có điều kiện luôn rồi.
Chaporia
Bình Luận (0)