11

Năm mười hai tuổi, tôi và Tạ Hoài lén ăn kem rồi cùng nhau đổ bệnh.

Tạ Chí lạnh mặt, mắng Tạ Hoài một trận té tát.

Đến lượt tôi, tôi dè dặt kéo góc áo anh.

“Anh ơi, em không dám nữa đâu…”

Cuối cùng, Tạ Chí chỉ nhéo nhéo mặt tôi.

Hơi đau.

Nhưng vẫn tốt hơn bị mắng nhiều.

Năm mười lăm tuổi, tôi thức đêm đọc tiểu thuyết nên điểm cuối kỳ đứng cuối lớp.

Tạ Chí đi họp phụ huynh cho tôi.

Trên đường về nhà, anh cầm bài thi của tôi xem đi xem lại.

Hỏi tôi khoảng thời gian này rốt cuộc đang làm gì.

Tôi nhỏ giọng nói: “Đọc sách…”

Tạ Chí ép hỏi tôi đọc sách gì, nói anh cũng định xem thử.

Tôi bị người đàn ông mặt lạnh dọa cho ngơ luôn.

Chỉ đành cứng đầu mở trang tiểu thuyết ra.

Tạ Chí cầm điện thoại, nhìn thấy một đống tiểu thuyết ngôn tình chen chúc giữa những cái mông trắng bóc.

Vài giây sau.

Sắc mặt anh hoàn toàn trầm xuống.

Gân xanh nơi thái dương giật liên hồi.

“Ngày nào em cũng xem mấy thứ gì vậy hả!”

Tôi bị anh quát đến chua xót hốc mắt, nước mắt lộp bộp rơi xuống chân.

Tạ Chí đột nhiên im lặng.

Trong khoang xe yên tĩnh, tôi nghe thấy anh khẽ thở dài đến mức gần như không thể nhận ra.

Anh lấy khăn giấy, nâng mặt tôi lên lau nước mắt.

“Là lỗi của anh, dạo này bận quá nên đã bỏ bê em, sau này sẽ không thế nữa.”

Anh xem.

Tạ Chí tốt biết bao.

Vậy mà còn tưởng vì anh bỏ bê tôi nên tôi mới nhiễm thói xấu.

Tôi cố ý tủi thân ôm lấy anh, vùi đầu vào hõm cổ anh.

Nhưng trong lòng lại đang vui thầm.

Hehe.

Chắc chắn anh chỉ nhìn thấy mấy cái mông trắng bóc.

Mà không chú ý tôi đang đọc một cuốn tiểu thuyết ngụy cốt khoa.

Năm tôi mười bảy tuổi, Tạ Chí đã tiếp quản công ty, bận đến tối mặt tối mày.

Khí thế áp bức trời sinh khiến anh trông trưởng thành ổn trọng hơn Tạ Hoài rất nhiều.

Đôi mắt sắc bén dường như có thể nhìn thấu tất cả.

Tôi sợ anh phát hiện tâm tư nhỏ của mình.

Nhưng lại sợ anh không nhận ra.

Chỉ đành lần nào cũng lấy cớ đi tìm Tạ Hoài, rồi cố ý đi ngang qua văn phòng Tạ Chí.

Nhưng cũng không phải lần nào cũng có thể lén nhìn thấy anh.

Lần đó lúc tôi đến công ty, hình như Tạ Chí đi ăn cùng đối tác rồi.

Tôi chỉ đành đợi anh trong phòng trà nước.

Có vài người biết tôi là em gái của Tạ Chí thì cười đùa vây quanh tôi.

“Em gái xinh thật đó, giống minh tinh luôn.”

“Trời ơi, sao em gái tôi lại là con trai vậy chứ!”

“Em gái, gọi tôi một tiếng anh trai cho tôi ghiền chút đi.”

Tôi còn chưa kịp lên tiếng.

Giọng nói không mang theo cảm xúc của Tạ Chí đã vang lên trước.

“Mấy người không có em gái riêng à?”

Áp lực và sự lạnh lẽo trong giọng nói khiến sắc mặt mấy người kia lập tức thay đổi.

Sau khi nhìn nhau vài cái liền nhanh chóng kiếm cớ chuồn mất.

Cũng là từ lúc đó, tôi mới nhận ra.

Dường như trước mặt tôi, Tạ Chí là một dáng vẻ.

Mà trước mặt người ngoài lại là một dáng vẻ khác.

Thế là tôi bắt đầu trở nên mâu thuẫn.

Vừa thích anh ở nhà, lại vừa sợ anh ở bên ngoài.

12

“Anh, anh có muốn uống nước không?”

Tôi vò vò góc áo, nhỏ giọng hỏi anh.

Tạ Chí ngồi trên chiếc sofa đơn của tôi, nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn sang.

Anh không để ý đến lời khách sáo của tôi.

Mà ngược lại hỏi tôi: “Sợ anh?”

Trong lòng tôi trợn trắng mắt.

Nói nhảm.

Không nói đến chuyện kiếp trước anh giam tôi trên hòn đảo đó.

Chỉ riêng cảm giác bị áp chế từ nhỏ đến lớn thôi cũng đủ khiến tôi rén rồi.

À mà cũng không đúng.

Chúng tôi đâu có quan hệ máu mủ.

Tôi kéo khóe môi, gượng cười nói: “Có hơi sợ, anh hai cũng sợ anh mà.”

Tạ Chí nhìn tôi, khóe môi khẽ cong lên.

“Vậy sao…”

“Đã sợ anh mà vẫn thích anh?”

Tôi: ?

Trong lòng chấn động dữ dội.

Tạ Chí… đang nói cái gì vậy?

Có một khoảnh khắc, tôi nghi ngờ mình nghe lầm.

Nhưng giọng nói của Tạ Chí lại rõ ràng vang vọng bên tai tôi.

Anh… sao lại biết?

Dường như nhìn ra sự nghi hoặc của tôi.

Tạ Chí đột nhiên đứng dậy đi về phía tôi.

“Từ một khoảng thời gian trước, em không thích về nhà nữa, cho dù có về cũng sẽ không nói chuyện nhiều với anh, càng không ở riêng với anh.”

“Thay vì nói em ghét ngôi nhà này, chi bằng nói em đang cố tình xa cách anh.”

“Nhưng anh nghĩ đi nghĩ lại những việc mình làm trong gần một năm nay, dường như chẳng có chuyện nào khiến em không vui, vậy thì vì lý do gì em lại lạnh nhạt với anh?”

Tạ Chí càng lúc càng tiến gần, tôi theo bản năng lùi về sau.

Nhưng anh lại đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi, nhẹ nhàng kéo tôi trở về.

Tôi bị ép phải đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Tạ Chí.

Hô hấp khựng lại.

Ánh mắt anh chậm rãi dời xuống, dừng trên môi tôi.

Sau đó lại nhìn thẳng vào mắt tôi.

Tiếp tục nói: “Ban đầu anh cũng không nghĩ ra nguyên nhân, nhưng tối nay hình như anh đã đoán được rồi.”

Trong lòng âm thầm dâng lên cảm giác chẳng lành.

Tôi rất muốn bịt miệng anh lại, không cho anh nói tiếp nữa.

Nhưng Tạ Chí lại giữ chặt tay tôi, không cho tôi có cơ hội bịt miệng anh.

Anh khẽ cười một tiếng, sự vui vẻ hiện rõ bằng mắt thường.

“Trên bàn ăn, sau khi biết Tạ Hoài thích em, phản ứng đầu tiên của em không phải ngượng ngùng hay bối rối, mà là kinh ngạc.”

“Em nói em chưa từng thích Tạ Hoài, nhưng lại hết lần này tới lần khác nhận nhầm anh thành cậu ấy, còn có những hành động thân mật.”

Tạ Chí dừng một chút.

Hơi thở ấm áp phả lên trán tôi.

“Ôn Miểu, người em muốn thân cận… rốt cuộc là anh, hay là Tạ Hoài đây?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...