13

Tim tôi giật thót.

Bị năng lực quan sát của Tạ Chí làm cho chấn động đến mức không nói nổi lời nào.

Tôi cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Tạ Chí.

Cười nói: “Anh cả, trước đây em còn nhỏ, không hiểu chuyện, cũng làm vài chuyện khiến anh hiểu lầm.”

“Nhưng bây giờ em trưởng thành rồi, em biết mình là ai, cũng biết chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm.”

“Em chỉ muốn học hành cho tốt, sống cuộc sống của riêng mình.”

Chân mày Tạ Chí hơi nhíu lại.

Dường như đang phân biệt thật giả trong lời tôi nói.

Tôi hít sâu một hơi.

“Bên anh hai em đã nói rõ rồi, còn bên anh cả… em cũng hy vọng anh chỉ xem em là em gái thôi.”

Lời vừa dứt.

Tôi nhìn thấy ánh mắt Tạ Chí tối đi trong thoáng chốc.

Khóe môi anh căng thẳng, chỉ nhìn chằm chằm tôi không chớp mắt.

Đúng lúc đó, điện thoại của Ôn Quân Đình lại gọi tới.

Tay tôi cầm điện thoại khựng lại, nhíu mày nhìn Tạ Chí.

Ý tứ quá rõ ràng rồi.

—— Mau đi đi.

Nhưng Tạ Chí lại đứng yên không động đậy, chỉ buông cổ tay tôi ra.

Giơ tay làm một động tác “mời”.

Ý của anh cũng rất rõ.

Bảo tôi nghe máy, hơn nữa còn phải nghe trước mặt anh.

Tôi: “……”

Tôi nhịn không được bắt đầu nghi ngờ.

Kiếp trước Tạ Chí là kiểu người thế này sao?

Sao cảm giác như bị thứ gì nhập vào vậy.

Chuông điện thoại ngắt rồi, vài giây sau lại vang lên lần nữa.

Tôi gần như có thể tưởng tượng ra tâm trạng sốt ruột của Ôn Quân Đình rồi.

Xem ra không nghe không được nữa.

Tôi vuốt màn hình nhận cuộc gọi, lập tức nghe thấy giọng làm nũng của con trai:

“Sao lại cúp máy của em vậy, em lo chị về đó sẽ bị ấm ức.”

Tôi không nhịn được cong cong khóe môi.

Nhưng lúc đối diện với ánh mắt của Tạ Chí, nụ cười lập tức biến mất.

Mặt không cảm xúc dỗ con trai: “Không có, muộn quá rồi, chị ở nhà một đêm.”

Ôn Quân Đình im lặng vài giây, dò hỏi nhỏ giọng: “Bên cạnh chị có người à?”

Tôi không trả lời rõ ràng.

Giây tiếp theo, Ôn Quân Đình bắt đầu biến dị.

“Chị xấu quá đi, rõ ràng đã hứa tối nay tới ở với em rồi mà, chẳng lẽ gương mặt trẻ tuổi của em không hấp dẫn được chị nữa sao?”

“Đàn ông không biết giữ mình thì chỉ là cải thối thôi, chị nhất định phải sáng mắt lên, đừng bị mấy lời ngon tiếng ngọt của lão già mê hoặc!”

Tôi: “……?”

Mặc kệ cậu là ai.

Lập tức bước xuống khỏi người con trai tôi ngay.

Không hiểu sao nhiệt độ xung quanh bỗng hạ thấp xuống.

Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên.

Khóe môi Tạ Chí treo một nụ cười như có như không.

Nhưng ý cười ấy lại chẳng chạm tới đáy mắt chút nào.

Vô cớ khiến người ta lạnh sống lưng.

Tôi vội vàng qua loa vài câu rồi cúp máy.

Tạ Chí thu hết dáng vẻ căng thẳng của tôi vào mắt.

Nhàn nhạt cười: “Cho nên bây giờ em thích người khác rồi.”

Tôi cúi đầu.

Không giải thích sự hiểu lầm của Tạ Chí.

Thôi vậy.

Cũng chẳng cần phải giải thích làm gì.

Kiếp này chẳng phải tôi vốn muốn tránh xa anh sao?

Cứ để Tạ Chí hiểu lầm như vậy thì có gì không tốt chứ.

Tôi ngẩng đầu lên lần nữa, ngoan ngoãn cười với anh.

“Đúng vậy anh, bây giờ em khá thích cậu ấy.”

Lời vừa dứt.

Tạ Chí chẳng những không bị câu nói này làm cho cứng họng.

Ngược lại còn bật cười.

Là kiểu cười thật sự vui vẻ.

Tôi chậm chạp nhận ra điều gì đó.

Lập tức trợn to mắt.

Vừa rồi tôi thừa nhận hiện tại mình thích người khác.

Vậy chẳng phải gián tiếp thừa nhận trước đây tôi thật sự từng thích Tạ Chí sao!

Tên chó này!

Tạ Chí chậm rãi thu lại nụ cười, ánh mắt nặng nề nhìn tôi.

“Mặc dù anh không biết thằng nhóc kia có điểm gì hấp dẫn em, nhưng anh cho rằng chỉ dựa vào hormone và dopamine thì sẽ không đi lâu dài được.”

“Nhưng điều đó cũng không nên trở thành lý do để em xa cách anh trai.”

“Ôn Miểu, bây giờ em muốn chạy, được thôi. Nhưng anh không định buông tay.”

14

Tạ Chí bắt đầu thích Ôn Miểu từ khi nào?

Chính anh cũng không rõ.

Chỉ là đến lúc anh nhận ra.

Thì đã nảy sinh dục vọng chiếm hữu và khống chế cực mạnh với cô em gái không có quan hệ máu mủ này.

Từ nhỏ đến lớn, cuộc đời anh luôn thuận buồm xuôi gió.

Thất bại duy nhất chính là Ôn Miểu.

Năm mười bảy mười tám tuổi.

Lúc anh trò chuyện với Tạ Hoài, đã rất nhạy bén nhận ra Tạ Hoài có ý với Ôn Miểu.

Khi ấy anh vẫn chưa phân biệt rõ tình cảm của mình với Ôn Miểu rốt cuộc là tình thân nhiều hơn hay tình yêu nhiều hơn.

Chỉ là theo bản năng cảm thấy khó chịu.

Nhưng Tạ Hoài không nhận ra sự khác thường của anh, vẫn ngày ngày nhắc đến Ôn Miểu bên miệng.

Dần dần, anh phát hiện Tạ Hoài rất thích Ôn Miểu.

Mà Ôn Miểu dường như cũng thầm thích Tạ Hoài.

Nhưng cả hai lại hoàn toàn không hề hay biết.

Hèn hạ như anh.

Tạ Chí nhìn tất cả trong mắt, lại không chủ động chọc thủng lớp giấy cửa sổ ấy.

Nhưng anh cũng không định tranh với em trai.

Trong ba người bọn họ, chỉ cần hai người hạnh phúc là được rồi.

Từ lúc đó, Tạ Chí đã quyết định sẽ mãi mãi ở bên Ôn Miểu với thân phận anh trai.

Anh cho rằng chuyện đó sẽ kéo dài cho tới khi Tạ Hoài và Ôn Miểu ở bên nhau.

Nhưng anh nằm mơ cũng không ngờ, sau khi lên đại học, Ôn Miểu lại bắt đầu xa cách anh.

—— Ôn Miểu không còn dựa dẫm vào anh nữa.

Nhận thức này khiến nội tâm Tạ Chí trong khoảnh khắc trở nên méo mó.

Là vì cô phát hiện ra tâm tư đen tối của anh sao?

Mang theo suy đoán ấy, Tạ Chí đi tìm Ôn Miểu.

Ai ngờ lại nhìn thấy bên cạnh cô có một thằng nhóc ríu rít không ngừng.

Ha.

Thì ra, ngay cả Tạ Hoài cũng sắp bị bỏ lại rồi sao?

Có một khoảnh khắc.

Tạ Chí đột nhiên rất cảm kích thằng nhóc đó.

Anh không thể tranh với em trai.

Nhưng chẳng lẽ còn không thể tranh với một thằng nhóc không biết trời cao đất dày sao?

Những tâm tư dơ bẩn vốn đã bị đè nén giờ phút này đạt tới cực điểm.

Anh nghĩ.

Một đứa trẻ chưa trải sự đời, làm sao đấu lại anh được chứ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...