15
Tạ Chí đi rồi.
Tôi ngơ ngác đứng tại chỗ.
Trên trán vẫn còn lưu lại nhiệt độ của anh.
Anh ấy… hôn tôi rồi??
Nhưng trước đây Tạ Chí đâu có như vậy…
Bây giờ tại sao lại…
Trong lòng tôi rối loạn, một suy nghĩ hoang đường chậm rãi hiện lên.
Lẽ nào Tạ Chí vẫn luôn thích tôi sao?
Kiếp này là vậy, kiếp trước cũng là vậy sao?
Nhưng rõ ràng anh đã chán ghét tôi đến cực điểm.
Thậm chí còn giam cầm tôi trên hòn đảo kia.
Hạn chế tự do cá nhân của tôi, xem tôi và Ôn Quân Đình như thú cưng để thỉnh thoảng tới thăm.
Không cho ba mẹ gặp tôi.
Cũng không cho Tạ Hoài gặp tôi.
Ép tôi chỉ có thể dựa dẫm vào anh, bị anh giữ bên cạnh để dày vò.
Tôi thất thần giơ tay lên, đặt lên trán mình.
Nhiệt độ còn sót lại bên trên đã biến mất rồi.
Nhưng chẳng hiểu vì sao.
Tôi vẫn có thể cảm nhận rõ rung động vào khoảnh khắc đôi môi anh chạm xuống.
16
Sáng hôm sau ăn xong bữa sáng, tôi chủ động nói muốn về trường.
Tạ Hoài vừa định lên tiếng thì đã bị mẹ tôi lườm một cái.
“Miểu Miểu, vậy để anh cả đưa con về nhé?”
Tim tôi căng thẳng.
Theo bản năng nhớ tới nụ hôn tối qua.
Nhưng Tạ Chí lại là người đồng ý trước: “Ừm, đi thôi.”
Tôi chỉ đành đi theo phía sau anh.
Lúc đi ra ngoài.
Tạ Chí đã mở sẵn cửa ghế phụ cho tôi.
Tôi thở dài, ngồi lên xe.
Đang lái xe, Tạ Chí đột nhiên lên tiếng: “Thằng nhóc kia lai lịch không rõ ràng, anh không tra được bất kỳ thông tin nào của cậu ta.”
Tôi lập tức xù lông.
“Anh dựa vào đâu mà điều tra cậu ấy!”
Đây là lần đầu tiên tôi dùng giọng điệu gay gắt như vậy nói chuyện với Tạ Chí.
Tạ Chí lợi dụng lúc đèn đỏ nghiêng đầu nhìn tôi.
Hai tay siết chặt vô lăng, gân xanh nổi rõ.
Nhưng ánh mắt và vẻ mặt lại bình tĩnh không gợn sóng, khiến người ta vô cớ căng thẳng.
Tôi vốn tưởng anh sẽ nổi giận.
Nhưng Tạ Chí chỉ nhàn nhạt dời mắt đi, bình tĩnh nói: “Anh chỉ lo lắng chuyện kết bạn của em, không muốn em bị tổn thương.
”
Dừng một chút, cuối cùng lại bổ sung thêm một câu: “Nếu em không vui, lần sau anh sẽ không làm nữa.”
Tôi: “…Ồ.”
Không đúng.
Quá không đúng rồi.
Tạ Chí từ khi nào lại dễ nói chuyện như vậy chứ.
Suốt quãng đường tôi đều im lặng.
Cho tới lúc tới cổng trường, Tạ Chí phá vỡ sự yên tĩnh: “Tối anh tới đón em.”
Tôi không nghe rõ.
Toàn bộ sự chú ý đều đặt trên người Ôn Quân Đình ngoài cửa sổ.
Mắt thấy cậu ấy hùng hổ đi tới.
Dáng vẻ như sắp đánh nhau với Tạ Chí tới nơi.
Tôi vội vàng xuống xe.
Khoảnh khắc đóng cửa xe, tôi nói với Tạ Chí: “Anh mau đi đi.”
Nhưng Tạ Chí đột nhiên lại không dễ nói chuyện nữa.
Anh chẳng những không lái xe đi.
Mà còn hạ cửa kính xuống.
Tôi chắn trước mặt Ôn Quân Đình, muốn ngăn cách tầm mắt của hai cha con.
Nhưng lại đánh giá quá cao chiều cao của mình.
Rõ ràng hai người chẳng nói gì.
Nhưng tôi luôn cảm thấy trong không khí có hai ánh mắt đang va chạm kịch liệt.
Cuối cùng vẫn là Tạ Chí lái xe rời đi trước.
Ôn Quân Đình xù lông nói: “Khiêu khích con! Lão già đó đang khiêu khích con!!”
……
Câu “đàn ông đến chết vẫn là thiếu niên” xem như tôi đã lĩnh hội được rồi.
Tôi dỗ Ôn Quân Đình như dỗ trẻ con cả nửa ngày, cậu ấy mới hết giận.
“Không được đâu mẹ, mẹ đừng quan tâm ba nữa, mau mau bắt đầu yêu đương trong trường đi, mở ra mùa xuân thứ hai đi chứ, chẳng phải đó chính là ý nghĩa của sống lại sao!”
Tôi: Hả?
Ôn Quân Đình tức đến hận sắt không thành thép.
“Tạ Chí ấy mà, đẹp trai thì cũng đẹp trai đó, nhưng nhân phẩm… thôi con không đánh giá.”
Qua vài giây lại tức tối lẩm bẩm:
“Con thật sự phục rồi, con xuyên về là để chia rẽ hai người, sao cảm giác con lại thành chất xúc tác vậy?”
Tôi bật cười thành tiếng, không nhịn được đưa tay xoa đầu cậu ấy.
“Con trai à, bây giờ mẹ chỉ muốn sống bình bình an an thôi, còn muốn bù đắp tuổi thơ thiếu thốn cho con nữa.”
“Những chuyện khác, mẹ thật sự không dám mơ tưởng nữa.”
Chaporia
Bình Luận (0)