17

Tôi chơi với Ôn Quân Đình cả ngày.

Buổi tối, tôi lại một lần nữa nhìn thấy xe của Tạ Chí ở cổng trường.

Ôn Quân Đình nhanh chân hơn một bước, ôm lấy cánh tay tôi.

Ánh mắt Tạ Chí trầm xuống, nhưng không phát tác.

Anh đi tới bên kia của tôi, cũng rất tự nhiên nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay tôi.

Ánh mắt như có như không liếc Ôn Quân Đình một cái.

“Đi thôi, mẹ làm sườn xào chua ngọt em thích ăn.”

Ôn Quân Đình trừng anh: “Chị ấy nói hôm nay ăn lẩu với em.”

Tạ Chí: “Để hôm khác.”

Ôn Quân Đình: “Không được, phải có trước có sau.”

Hai người đồng thời nhìn về phía tôi.

Tôi: “……?”

Rốt cuộc đang làm cái gì vậy trời.

Tôi rất muốn mở miệng ngắt lời.

Nhưng Ôn Quân Đình đột nhiên nghiêm túc nói:

“Chú à, chú đừng bám lấy chị Miểu nữa, kiểu người như chú tôi gặp nhiều rồi, ham muốn khống chế mạnh, không biết biểu đạt, cuối cùng chỉ biết đẩy hết những người bên cạnh ra xa.”

Tạ Chí nheo mắt: “Cậu quen tôi được bao lâu mà hiểu tôi như vậy?”

Ôn Quân Đình nghẹn lời.

Sau đó cố chấp nói: “Dù sao tôi cũng biết, chú không hợp với chị ấy.”

Tạ Chí nhìn cậu ấy vài giây, đột nhiên bật cười.

Khóe môi mang theo vẻ châm chọc và khinh thường.

Anh hoàn toàn không che giấu sự khinh miệt của mình.

“Vậy cậu thấy ai hợp với cô ấy? Cậu à?”

Ôn Quân Đình lại bị chặn họng.

Nhỏ giọng lẩm bẩm: “Sao vẫn là cái giọng đáng ghét này chứ, tức chết con rồi…”

Tạ Chí không nghe thấy.

Nhưng tôi lại nghe thấy, không nhịn được bật cười một tiếng.

Cuối cùng tôi vẫn quyết định về nhà họ Tạ.

Dù sao tôi cũng sắp đến sinh nhật mười chín tuổi rồi.

Mấy ngày trước sinh nhật kiếp trước, cha mẹ ruột của tôi từng tìm tới cửa, muốn đưa tôi đi.

Khi đó tôi không chịu.

Kiếp này, có lẽ tôi có thể bình tĩnh chấp nhận chuyện rời khỏi nhà họ Tạ rồi.

Tính đi tính lại như vậy, thời gian ở bên ba mẹ dường như càng ít hơn.

Khoảng thời gian cuối cùng này.

Cứ để tôi ở bên họ thêm một chút nữa đi.

18

Dạo gần đây Tạ Chí rất kỳ lạ.

Ngày nào cũng xuất hiện ở cổng trường bất kể mưa gió.

Lý do thì rất chính đáng: tiện đường đi ngang qua, ba mẹ bảo anh tới, thuận đường thôi.

Nhưng tần suất nhiều đến mức tôi không thể làm ngơ.

Nếu nói đây chỉ là chuyện công việc.

Vậy còn những tin nhắn thường xuyên kia thì sao?

Tôi cúi đầu nhìn những tin chưa đọc trên điện thoại.

Đột nhiên nhớ ra trước đây Tạ Chí gần như chưa từng chủ động nhắn tin.

Cho dù có nhắn, cũng tuyệt đối không phải kiểu hỏi han chuyện mặc gì hay ăn uống ra sao.

Nhưng bây giờ…

Tạ Chí nhìn kiểu gì cũng thấy rất lạ.

Lần nữa ngồi lên ghế phụ xe anh, tôi nhìn thấy chiếc hộp nhung đặt trên ghế.

Tạ Chí nhận ra ánh mắt của tôi, thản nhiên nói: “Anh thấy em sẽ thích nên mua.”

Tôi: “……”

Thích vô duyên vô cớ mua đồ cho người khác, điểm này thì kiếp trước hay kiếp này Tạ Chí vẫn chưa từng thay đổi.

Tôi lên xe, hít sâu một hơi.

“Anh, thật sự anh không cần mua gì cho em đâu.”

Tạ Chí không cho là đúng.

“Ừm.”

OK, giao tiếp thất bại.

Tôi lại không nhịn được nhớ tới lời anh nói tối hôm đó.

Anh nói: “Anh không định buông tay.”

Tôi cúi đầu, đầu óc hỗn loạn.

Kiếp trước tôi hao tâm tổn trí muốn tới gần anh, cuối cùng lại chẳng có kết cục tốt đẹp.

Kiếp này tôi sửa đổi làm người, Tạ Chí lại chủ động tiến tới.

Đúng là nực cười biết bao.

Tôi siết chặt lòng bàn tay, lạnh giọng nói: “Anh đang theo đuổi em sao?”

Tạ Chí bình tĩnh lái xe, nhàn nhạt đáp: “Ừm, anh còn tưởng chuyện đó quá rõ ràng rồi, xem ra vẫn chưa đủ.”

Tôi: “……”

Như vậy còn chưa đủ nữa hả??

Vậy còn muốn thế nào nữa?

Giống mấy nam sinh đại học khác ôm hoa hồng đứng dưới ký túc xá công khai tỏ tình sao?

Trong đầu tôi tưởng tượng thử hình ảnh đó.

Không nhịn được nổi cả da gà.

Tôi thở ra một hơi, cố gắng bình ổn cảm xúc.

“Em cảm thấy anh cũng giống anh hai thôi, chưa phân biệt rõ ranh giới giữa tình thân và tình yêu.”

Tạ Chí đột nhiên cười khẩy một tiếng.

“Em nghĩ ở tuổi này rồi mà anh còn không phân biệt được sao?”

Tôi cứng họng, nhất thời không biết phải phản bác thế nào.

Tạ Chí đột nhiên đưa tay nhéo mặt tôi.

“Nếu em muốn tiếp tục gọi anh là anh trai… cũng được.”

“Nhưng anh sẽ xem như mình không nghe thấy.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...