19

Tôi mang theo tâm trạng phức tạp trở về nhà.

Tạ Chí đi phía sau giúp tôi xách túi.

Mẹ tôi nhìn thấy, không nhịn được lên tiếng: “Con bắt em trai suốt ngày đi công tác khắp nơi, còn mình thì hay rồi, trực tiếp dời chỗ làm về nhà luôn.”

Tôi: ?

Tạ Chí còn chưa cho Tạ Hoài trở về à.

Bảo sao mỗi lần về tôi đều không gặp anh ấy.

Tôi còn tưởng Tạ Hoài đang tránh mặt mình chứ.

Tôi nghi hoặc quay đầu nhìn Tạ Chí.

Không ngờ anh lại dời ánh mắt đi, không chịu nhìn tôi.

Không hiểu sao.

Tôi lại cảm thấy anh đang chột dạ.

Ăn cơm xong, ba tôi đột nhiên gọi tôi lại.

“Miểu Miểu, lát nữa tới thư phòng một chuyến, ba có chuyện muốn nói với con.”

Tim tôi đột nhiên giật mạnh.

Đến rồi.

Kiếp trước cũng vào khoảng thời gian này, tôi vô tình nghe lén cuộc trò chuyện của ba mẹ.

Khi đó hoang mang luống cuống, tôi quá sợ bị đuổi khỏi nhà họ Tạ.

Cho nên mới đi sai đường.

Nhưng kiếp này.

Tôi sẽ không sợ nữa.

Khoảng thời gian này, tôi đã nghiêm túc lên kế hoạch cho tương lai của mình.

Cho dù thật sự bị đuổi ra ngoài, tôi cũng có thể dựa vào năng lực bản thân mà tiếp tục sống.

Có lẽ là vì đã chết qua một lần.

Tôi đã nhìn nhẹ đi rất nhiều thứ khác.

Cuộc sống chẳng phải vẫn luôn như vậy sao?

Trong những điều to lớn, nỗi đau sẽ bị hòa tan.

Trong những điều nhỏ bé, hạnh phúc lại trở nên rõ ràng.

Bình bình đạm đạm thật ra cũng chẳng có gì không tốt.

……

Tôi gõ cửa thư phòng của ba, bước vào thì phát hiện mẹ cũng ở đó.

Bà bảo tôi ngồi xuống, hai người nhìn nhau.

Dường như chẳng ai chịu mở miệng trước.

Tôi cười cười: “Ba mẹ, hai người nói đi ạ.”

Cuối cùng vẫn là mẹ lên tiếng trước.

Nội dung cũng gần giống những gì tôi nghe được ở kiếp trước.

Cha mẹ ruột của tôi muốn nhận lại tôi, để tôi chăm sóc họ lúc tuổi già.

“Miểu Miểu, không sao đâu, mẹ tôn trọng suy nghĩ của con.”

Tim tôi hụt mất một nhịp.

Câu nói này, kiếp trước tôi chưa từng nghe được.

Tôi hoàn hồn lại, gượng cười.

“Mẹ, con muốn bình tĩnh suy nghĩ một chút, được không ạ?”

Ba mẹ nhìn nhau.

Cuối cùng vẫn là ba gật đầu.

“Được, chuyện này không gấp, con từ từ nghĩ, bất kể thế nào, nhà họ Tạ mãi mãi là nhà của con.”

Tôi bước ra khỏi thư phòng, đi ngang qua phòng Tạ Chí.

Bên trong dường như vẫn còn sáng đèn.

Lại nhớ tới lời mẹ nói gần đây anh đều làm việc ở nhà.

Tôi không nhịn được thở dài.

Tạ Chí anh ấy… dường như thật sự thích tôi.

Trong lòng dâng lên một cảm xúc khó nói thành lời.

Sự tốt đẹp anh dành cho tôi.

Kiếp trước hay kiếp này đều là thật.

Nhưng sự giam cầm và lạnh nhạt ở kiếp trước, cũng là thật.

Anh có dục vọng khống chế mạnh, lại cố chấp.

Những điều này kiếp trước tôi đã lĩnh giáo đủ rồi.

Tôi không muốn lặp lại vết xe đổ nữa.

Nếu việc rời khỏi nhà họ Tạ sẽ là một cơ hội để tránh xa Tạ Chí.

Vậy có lẽ tôi thật sự nên nắm lấy nó.

Nhưng còn ba mẹ thì sao.

Họ vất vả nuôi tôi bao nhiêu năm như vậy.

Sao tôi có thể vì chuyện này mà rời bỏ họ được chứ.

20

Những ngày sau đó.

Tôi cố tình không nghĩ tới chuyện cha mẹ ruột nữa.

Mỗi ngày đều theo đúng lịch trình lên lớp, ăn cơm, ở bên Ôn Quân Đình.

Tạ Chí vẫn ngày ngày xuất hiện ở cổng trường bất kể mưa gió.

Ngược lại là Ôn Quân Đình, lần nào cũng nói chuyện đầy mùi thuốc súng.

“Ồ, chú già lại tới nữa à? Công ty không bận sao?”

“Người đàn ông ở tuổi như chú đáng lẽ phải bận sự nghiệp chứ nhỉ, sao ngày nào cũng xoay quanh một nữ sinh đại học vậy?”

Tạ Chí nắm vô lăng, nhàn nhạt nói: “Không bận.”

Ôn Quân Đình: “…Sao chú không chịu chơi theo kịch bản vậy?”

Tạ Chí không thèm để ý tới cậu nữa.

Tôi ngồi bên cạnh nhìn hai cha con đấu võ mồm, khóe môi không nhịn được cong lên.

Nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác chua xót.

Nếu kiếp trước cũng như vậy thì tốt biết bao.

Cả gia đình ngồi bên nhau.

Cho dù chỉ là yên tĩnh ăn một bữa cơm thôi cũng được.

Nhưng cuộc sống trên đảo ở kiếp trước.

Chỉ có chờ đợi và thất vọng vô tận.

Tôi nhắm mắt lại, ép những ký ức ấy xuống đáy lòng.

Có lẽ vì mấy ngày nay trong lòng luôn nhớ tới chuyện đó.

Tinh thần tôi cứ mãi bất an.

Lúc tan học buổi trưa, xe điện trong trường không thắng kịp, trực tiếp tông ngã tôi.

Khoảnh khắc trước khi mất ý thức nằm trên mặt đất.

Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ:

Tiêu rồi!

Hạ đường huyết phát tác rồi!

Lúc tôi tỉnh lại lần nữa, trước mắt là trần nhà trắng toát.

Bên cạnh là Tạ Chí với gương mặt đầy lạnh lẽo.

Thấy tôi tỉnh, rõ ràng anh đã thở phào nhẹ nhõm.

Tôi còn chưa kịp mở miệng.

Ngoài cửa phòng bệnh đã vang lên giọng nói ầm ĩ.

“Mẹ! Mẹ! Mẹ sao rồi?”

Đầu óc tôi lập tức chết máy.

Ôn Quân Đình thở hồng hộc chạy vào, hoàn toàn không nhìn thấy một Tạ Chí to đùng đang ngồi đó.

“Mẹ, mẹ dọa chết con rồi.”

Cơ mặt tôi đã hoàn toàn cứng đờ.

Chậm rãi quay đầu nhìn sang Tạ Chí.

Sự nghi hoặc và mờ mịt trong mắt anh hoàn toàn không giống giả vờ.

Ôn Quân Đình cũng trợn to mắt, bịt chặt miệng mình.

Tôi bất lực nằm trên giường bệnh.

Xong đời rồi.

Tạ Chí đột nhiên khẽ cười một tiếng.

Không nhìn Ôn Quân Đình, mà cúi người nhìn tôi.

“Ôn Miểu, vừa rồi cậu ta gọi em là gì?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...