21
Dưới áp chế huyết mạch.
Tạ Chí kéo Ôn Quân Đình ra ngoài.
Không biết anh dùng cách gì, lúc Ôn Quân Đình quay lại lần nữa, vẻ mặt đã ủ rũ thấy rõ.
Còn Tạ Chí thì nhìn chẳng có phản ứng gì quá lớn.
Hoặc nên nói là anh tiếp nhận rất tốt.
“Cho nên, cậu ta là con trai của em, xuyên về từ tương lai?”
Tôi: “…Đúng.”
Đâu chỉ có cậu ấy.
Ngay cả tôi cũng sống lại từ tương lai mà.
Tạ Chí nhướng mày: “Vậy cha của cậu ta là ai? Thằng nhóc này nhất quyết không chịu nói với anh.”
Ôn Quân Đình xù lông: “Ba tôi chết rồi! Chết rồi hiểu chưa?!”
Tạ Chí lạnh nhạt liếc cậu một cái.
Ôn Quân Đình muốn nổi giận mà không nổi được, nghẹn đến khó chịu.
Thấy cả hai chúng tôi đều không định nói.
Tạ Chí cười nhạt: “Địch ý với anh lớn như vậy, là vì anh chính là ba cậu sao?”
Tôi: “……”
Ôn Quân Đình: “……”
Ý cười trên mặt Tạ Chí càng sâu hơn.
Ôn Quân Đình nhìn không nổi dáng vẻ đắc ý đó của anh.
Lập tức bật lại: “Chú đắc ý cái gì chứ? Ý nghĩa việc tôi xuất hiện ở đây chính là ngăn cản chú và mẹ tôi ở bên nhau, chú căn bản không phải một người cha tốt, cũng chẳng phải người chồng tốt!”
Tạ Chí không đổi sắc lướt qua vẻ mặt cứng đờ của tôi.
Hàm ý sâu xa đáp trả: “Nếu tôi thật sự không phải người cha tốt, thì làm sao có thể nuôi ra một đứa ngốc bạch ngọt không chút tâm cơ như cậu được.”
Tôi: ?
Sao có thể mắng con trai mình như vậy chứ!
Ôn Quân Đình tức nổ tung, phồng má nhìn tôi.
Có chút tủi thân.
Tạ Chí dừng một chút, dường như nghĩ tới điều gì.
“Nếu cậu nói tôi chết rồi, chi bằng kể thử nguyên nhân tôi chết đi, tôi thật sự rất tò mò.”
Cuối cùng còn bổ sung thêm một câu: “Đừng nói với tôi là bệnh nan y gì đó, tính theo tuổi của cậu thì lúc đó tôi cũng chỉ hơn bốn mươi thôi, nói xe tông chết tôi còn đáng tin hơn bệnh chết.”
Tôi bừng tỉnh đại ngộ.
Đúng ha!
Ôn Quân Đình lừa tôi làm gì!
Tôi cũng nhíu mày nhìn sang cậu ấy.
Bị cả hai cùng nhìn chằm chằm, hiếm khi cậu ấy lắp bắp.
Cuối cùng thật sự bị ép đến hết cách.
Chỉ đành cứng đầu thừa nhận: “Tuẫn tình, chú nuôi tôi đến năm mười tám tuổi, ném hết chuyện công ty cho tôi, rồi đi… tìm mẹ tôi.”
Tôi trợn to mắt.
Tuẫn… tình.
Kiếp trước sau khi tôi chết, Tạ Chí một mình nuôi lớn con trai, cuối cùng lại lựa chọn tuẫn tình??
Tạ Chí im lặng.
Anh đột nhiên đứng dậy, kéo cánh tay Ôn Quân Đình đi ra ngoài.
Ôn Quân Đình mặt đầy hoảng sợ.
“Ê ê ê! Chú lại muốn làm gì nữa! Tôi còn đang hận chú đó!”
Tạ Chí hoàn toàn không dao động.
Vì thế cậu ấy lập tức nhìn tôi bằng ánh mắt cầu cứu.
“Mẹ! Ông ấy muốn đánh con rồi! Cứu con với mẹ ơi!”
Ồn chết mất…
Một người bình tĩnh chín chắn như Tạ Chí, rốt cuộc là làm sao nuôi ra được một đứa trẻ ồn ào như vậy chứ.
22
Một tiếng sau.
Tạ Chí quay về một mình.
Tôi ngơ ra một giây rồi hỏi: “Cậu ấy đâu?”
Không phải thật sự bị đánh ngất rồi chứ?
Tạ Chí lặng lẽ đi tới, rót nước cho tôi.
“Đi mua đồ ăn cho em rồi.”
“Ồ.”
Trong nhất thời, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai chúng tôi.
Cả người tôi đều không tự nhiên.
Tạ Chí đột nhiên lên tiếng: “Kiếp trước anh đối xử với em rất tệ sao?”
Tim tôi giật thót.
Quả nhiên.
Tạ Chí đã hỏi rõ mọi chuyện rồi.
Tôi cụp mắt xuống, đầu ngón tay siết chặt góc chăn.
Cũng không thể nói là ngược đãi tôi.
Chỉ có thể nói những ký ức đó đều không mấy tốt đẹp.
Nhưng cố tình bên trong lại xen lẫn vô số khoảnh khắc dịu dàng.
Tôi vừa hận anh giam cầm tôi, lạnh nhạt với tôi.
Lại vừa mong anh có thể tới thăm tôi và con.
Nhưng vừa rồi khi nghe chuyện anh tuẫn tình.
Tôi phát hiện trái tim mình vẫn đau đến mất kiểm soát.
Ánh mắt Tạ Chí khẽ động.
Sắc mặt không thay đổi quá nhiều.
Nhưng tay anh siết chặt ly nước, khớp ngón tay trắng bệch.
“Em nghĩ vì sao anh lại giam em trên đảo?”
Tôi bị hỏi đến ngẩn người.
Kiếp trước tôi cũng từng nghĩ tới vấn đề này.
Là vì ghét tôi sao?
Là vì tôi tính kế anh nên anh cố ý trả thù?
Nhưng nếu thật sự là vậy.
Thì sau khi tôi chết, sao anh còn tuẫn tình chứ?
Tạ Chí trầm giọng nói:
“Bởi vì em là của anh.”
“Từ đầu đến cuối em đều là của anh, anh không thể chịu được việc bất kỳ ai mang em đi, cho dù là ba mẹ, cho dù là Tạ Hoài.”
Trong mắt Tạ Chí có thứ gì đó đang cuộn trào, anh thấp giọng suy đoán: “Kiếp trước em nhất định từng nghĩ đến chuyện rời khỏi anh, đúng không?”
Tôi há miệng, không nói nên lời.
Anh thật sự… quá thông minh rồi.
Kiếp trước sau khi kết hôn, tôi đã hối hận.
Tôi muốn dẫn Đình Đình rời đi.
Nhưng lần nào cũng bị Tạ Chí phát hiện, lần nào cũng bị anh dùng thủ đoạn mạnh mẽ hơn để giữ lại.
Sau này anh dứt khoát nhốt tôi trên đảo.
Danh nghĩa là bảo vệ.
Nhưng thực tế, ai cũng hiểu điều đó có nghĩa gì.
Tạ Chí đặt ly nước xuống, hơi cúi người, ánh mắt ngang tầm với tôi.
“Miểu Miểu, kiếp trước là anh sai, anh nhận.”
“Nhưng em không thể dùng lỗi sai của kiếp trước để trừng phạt anh của kiếp này.”
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Tạ Chí vẻ mặt nghiêm túc, nâng mặt tôi lên.
“Ôn Miểu, anh thích em.”
“Không phải kiểu anh trai thích em gái, không phải tình thân, mà là kiểu muốn cưới em, muốn giữ em bên cạnh, muốn em chỉ thuộc về riêng anh.”
Chaporia
Bình Luận (0)