23
Tôi cắn môi, không nói gì.
Phòng tuyến trong lòng đang từng chút từng chút sụp đổ.
Đây là lần đầu tiên trong hai kiếp, Tạ Chí nói những lời như vậy trước mặt tôi.
Tôi ngẩng đầu, chạm vào đôi mắt sâu thẳm của anh.
Trong đó giấu một tia căng thẳng khó phát hiện.
“Anh biết ham muốn khống chế của mình rất mạnh, nhưng anh sẽ từ từ thay đổi, em đừng vội kết án anh như vậy, cho anh thêm một cơ hội nữa được không?”
Được không?
Tôi không biết.
Tôi có chút mờ mịt.
Tạ Chí lau nước mắt nơi khóe mắt tôi.
Lúc này tôi mới nhận ra mình đã khóc rồi.
“Miểu Miểu, em vẫn còn thích anh đúng không?”
Đúng vậy…
Tôi vẫn thích Tạ Chí.
Trong tâm lý học có một khái niệm gọi là hiệu ứng in dấu.
Ý chỉ cảm giác mãnh liệt và thuần khiết của mối tình đầu sẽ giống như dấu ấn khắc sâu trong ký ức, hình thành khuôn mẫu tình cảm.
Về sau khi gặp người khác, sẽ vô thức đem họ ra so sánh với khuôn mẫu ấy.
Tạ Chí vừa như thầy vừa như anh trai trong những năm tháng tuổi trẻ của tôi, gánh lấy toàn bộ cảm giác bất an của tôi.
Đối với tôi lúc nhỏ mà nói.
Tạ Chí trong lòng tôi đóng quá nhiều vai trò.
Đến mức sau khi phát hiện bản thân thích anh, phản ứng đầu tiên của tôi không phải hoảng sợ.
Mà là vui mừng thầm kín.
Tạ Chí nhẹ nhàng ôm lấy vai tôi, khẽ thở dài.
“Đừng khóc nữa, đều là lỗi của anh.”
“Anh sẽ bù đắp những tủi thân em từng chịu, sẽ không để em lại một mình nữa.”
Lời còn chưa dứt, ngoài cửa đột nhiên truyền tới một tiếng động lớn.
Tôi và Tạ Chí đồng thời nhìn sang.
Ôn Quân Đình xách túi đồ ăn ngoài, đứng ở cửa.
Trên mặt viết đầy vẻ sống không còn gì luyến tiếc.
“Hai người…”
Giọng cậu ấy còn run lên: “Con mới đi có một tiếng thôi, chỉ một tiếng thôi mà hai người đã làm lành rồi hả???”
Tôi chột dạ đẩy Tạ Chí ra.
Tạ Chí thì vẫn bình tĩnh vô cùng.
Chậm rãi rút cánh tay về, dựa vào lưng ghế.
Sau đó không mặn không nhạt liếc Ôn Quân Đình một cái.
Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Là điện thoại của Tạ Chí.
Anh đứng dậy đi tới cạnh cửa sổ nghe máy.
Trong điện thoại là giọng của Tạ Hoài.
“Anh, dạo này Miểu Miểu thế nào rồi? Em ấy không thật sự ở bên thằng nhóc kia chứ!”
Tôi nhìn thấy khóe môi Tạ Chí cong lên.
“Yên tâm, không có.”
Tạ Hoài dường như thở phào nhẹ nhõm: “Phù~ dọa em chết khiếp.”
Ngay sau đó, Tạ Chí nói: “Nhưng cô ấy ở bên anh rồi.”
Nói xong, anh trực tiếp cúp máy.
Ôn Quân Đình ôm cánh tay tôi, nhìn đến ngơ người.
Ghép sát bên tai tôi nói: “Ba con sao mà tiện thế nhỉ.”
Tôi phụ họa gật đầu.
Tạ Chí cúp điện thoại rồi đi về phía tôi.
Kéo Ôn Quân Đình ra khỏi người tôi.
“Được rồi đó.”
Ôn Quân Đình trừng anh: “Chú ghen à?”
Tạ Chí mặt không đổi sắc: “Ừ.”
Ôn Quân Đình: “……”
Tôi: “……”
24
Ôn Quân Đình và Tạ Chí ở trong phòng bệnh陪 tôi.
Hai cha con cứ một lúc lại đấu khẩu một trận.
Cuối cùng vẫn là Ôn Quân Đình thua trận trước, mệt đến mức nằm nghỉ trên chiếc giường bên cạnh.
Tôi nhìn dáng vẻ Tạ Chí giúp tôi cắt trái cây, đột nhiên nhớ tới một chuyện.
“Cha mẹ ruột của em…”
Tạ Chí ngẩng đầu, nhét một miếng trái cây vào miệng tôi.
“Ừm, anh đã biết rồi, họ muốn tiền thì cho là được.”
“Sinh là dục vọng, nuôi mới là ân tình, họ không làm tròn trách nhiệm của cha mẹ, thì đừng nghĩ lấy được gì từ em.”
Tôi khẽ thở dài.
Xem ra không cần纠结 chuyện rời khỏi nhà họ Tạ nữa rồi.
Theo tính cách của Tạ Chí.
Chắc anh cũng sẽ không để tôi đi.
Tạ Chí đột nhiên cười cười.
“Em nghĩ anh biết chuyện đó bằng cách nào?”
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu.
“Là ba mẹ nói với anh, họ không nỡ để em đi, ngoài miệng thì nói tôn trọng em, nhưng thực chất đã ngầm ám chỉ anh ra tay giải quyết rồi.”
Tôi: ……
Tôi biết ngay mà, ham muốn khống chế của Tạ Chí đâu phải tự nhiên mà có.
Tạ Chí đưa tay lau khóe môi cho tôi.
Giọng điệu hiếm khi dịu dàng như vậy: “Tất cả chúng ta đều rất yêu em, cho dù kiếp trước có vô số hiểu lầm, anh tin điểm xuất phát cũng đều là vì yêu, ba mẹ từ đầu đến cuối chưa từng nghĩ sẽ đuổi em đi.”
Sống mũi tôi cay cay, nhìn sang Ôn Quân Đình đang ngủ say bên cạnh.
Lại nhìn Tạ Chí đang dịu dàng cười với tôi.
Trong lòng dâng lên từng đợt ấm áp.
Người từng cầu mà không được, cuối cùng cũng nói thích tôi rồi.
Đứa trẻ từng không thể ở bên, giờ phút này đang ở ngay cạnh tôi.
Kiếp này.
Có lẽ thật sự có thể mong đợi một kết cục khác rồi.
(Hoàn)
Chaporia
Bình Luận (0)