Không ngờ khi về đến nhà, tôi lại thấy Trần Triết đang cùng Tô Dĩnh dọn đồ. Thấy tôi, Trần Triết có chút lúng túng, rồi nói:
— Tô Dĩnh mới quay lại đây, chưa tìm được chỗ ở nên anh đồng ý cho cô ấy ở tạm nhà mình một thời gian.
Tô Dĩnh đắc ý nhìn tôi:
— Chị dâu chắc không phải người hẹp hòi đâu nhỉ, chị sẽ đồng ý thôi đúng không?
Tôi cười nhạt:
— Đương nhiên là không rồi, tôi chính là hạng người hẹp hòi đấy. Đây là nhà của tôi, tôi không đồng ý cho hạng người tầm bậy tầm bạ vào đây ở.
Trần Triết vội vàng giải thích:
— Tô Dĩnh không phải người tầm bậy, em đừng nghĩ nhiều quá.
Tôi cười:
— Trần Triết, anh không hiểu tiếng người à? Hay anh muốn tôi báo cảnh sát?
Trần Triết thấy tôi quyết liệt như vậy thì cũng bắt đầu khó chịu:
— Dương Lan, căn nhà này tôi cũng có quyền sử dụng.
Tôi nhún vai:
— OK thôi, vậy để tôi đến cơ quan anh nói với lãnh đạo và đồng nghiệp anh rằng anh dẫn cô bạn học cũ về nhà chứa chấp. Còn lãnh đạo và đồng nghiệp anh nghĩ thế nào thì tôi không kiểm soát được đâu.
Sắc mặt Trần Triết thay đổi ngay lập tức:
— Dương Lan, sao em lại trơ trẽn thế hả? Vợ chồng một ngày, tôi không ngờ em lại là loại người như vậy.
Tôi cười không dứt:
— Trần Triết, tôi cũng không ngờ anh lại là loại người thích vừa ăn cướp vừa la làng như thế. Tôi nên thấy may mắn vì mình đã cứng rắn lên, nếu không chắc bị các người ức hiếp đến chết mất.
Nói xong, tôi rút điện thoại ra chụp ảnh lia lịa. Tô Dĩnh sợ hãi nép sau lưng Trần Triết. Tôi vừa chụp vừa nói:
— Cuộc đối thoại vừa rồi tôi đã ghi âm hết rồi. Trần Triết, tốt nhất anh nên mau chóng đi ly hôn với tôi, nếu không tôi nhất định sẽ khiến anh “thân bại danh liệt”, để tất cả mọi người quanh anh biết anh dẫn đàn bà về nhà.
Trần Triết tức đến xanh mặt. Tô Dĩnh thì làm ra vẻ ấm ức:
— Anh A Triết, hay là em đi vậy, em không muốn liên lụy đến anh.
Trần Triết biết kế hoạch hôm nay không thành nên cũng muốn đi. Tôi gọi giật lại:
— Trần Triết, chuyện ly hôn, chúng ta đến lúc phải nói chuyện rồi đấy.
— Tiền bạc chúng ta vốn dĩ ai nấy quản, không có tiền tiết kiệm chung để chia. Nhưng căn nhà này mua hết một triệu, lúc đó tôi bỏ ra tám trăm nghìn, anh bỏ ra hai trăm nghìn. Thế nên giờ có ba cách.
— Thứ nhất, anh đưa tôi tám trăm nghìn, tôi sẽ sang tên nhà hoàn toàn cho anh.
— Thứ hai, tôi đưa anh hai trăm nghìn, anh sang tên nhà hoàn toàn cho tôi.
— Thứ ba, bán nhà đi rồi chia tiền theo tỷ lệ hai-tám. Đương nhiên, anh hai tôi tám.
Trần Triết kinh ngạc nhìn tôi:
— Em thật sự muốn ly hôn với tôi? Dương Lan, bỏ tôi rồi em còn tìm được ai tốt hơn không?
Tôi cười:
— Chuyện đó không phiền anh lo. Giờ ba cách đó, anh chọn một đi.
Trần Triết trầm giọng:
— Tôi không có tiền.
Tôi nhún vai:
— Vậy tôi đưa anh hai trăm nghìn, rồi chúng ta đi sang tên.
Trần Triết lại im lặng không nói gì. Bên cạnh, mắt Tô Dĩnh sáng lên:
— Anh A Triết, em thấy đề nghị này cũng hay đấy.
Đúng lúc này, sếp gọi điện cho tôi. Tôi lười đôi co với Trần Triết:
— Giờ tôi đang rất bận, lúc khác chúng ta hẹn gặp nói chuyện sau. Nhưng tôi cảnh cáo anh, nếu tôi phát hiện anh dám dẫn cô ta về nhà ở, tôi nhất định sẽ khiến anh mất việc.
Nói xong tôi xoay người bỏ đi luôn. Đến công ty, sếp đưa cho tôi một tệp tài liệu:
— Tiểu Lan, dự án này chị định giao cho em phụ trách.
Tôi lật qua mấy trang, có chút ngạc nhiên:
— Sếp, dự án lớn thế này giao cho em sao? Em liệu có làm được không ạ?
Ở công ty, tôi chưa từng tiếp xúc với dự án nào lớn như vậy. Sếp mỉm cười:
— Trước đây toàn giao em làm mấy dự án lặt vặt nhưng em đều làm rất tốt, chị thấy em có thực lực. Chị tiết lộ một chút, sang năm có lẽ chị sẽ điều chuyển đi nơi khác, đến lúc đó cái ghế này của chị, em có muốn ngồi không?
Chaporia
Bình Luận (0)