Tôi ngây người, cảm giác như mình vừa trúng số độc đắc vậy. Sếp lại nói tiếp:
— Còn một điểm nữa là chị hơi tin vào tâm linh một chút. Em đã thất ý trong tình trường thì thương trường nhất định sẽ đắc ý. Dự án lớn này giao cho em, em nhất định sẽ hoàn thành thật đẹp.
Tôi bật cười vì lời của sếp, vui vẻ nhận lấy dự án. Thật ra trong lòng tôi hiểu rõ, sếp từng ly hôn nên chị ấy hiểu hoàn cảnh của tôi lúc này. Chị ấy thấy lúc này tôi cần tiền và cần sự thành công trong sự nghiệp để bước ra khỏi bóng tối. Tôi thầm thề trong lòng rằng mình phải nỗ lực gấp đôi, gấp ba, nhất định không được phụ lòng tốt của sếp.
5
Chị dâu vẫn thường xuyên nhắn tin tán gẫu với tôi qua WeChat. Nhờ chị mà tôi biết Trần Triết đã đưa Tô Dĩnh đi thuê nhà. Dạo này tôi bận đến tối tăm mặt mũi nên chẳng có tâm trí đâu mà quản họ. Đợi tôi bận xong đợt này sẽ phải nhanh chóng giải quyết dứt điểm chuyện ly hôn.
Không ngờ mẹ chồng lại không mời mà tới, còn mắng tôi tâm địa độc ác, ép tôi phải thành toàn cho hai người họ. Mẹ chồng đưa tôi xem camera giám sát ở quê. Trong đó, Trần Triết đích thân thừa nhận mình đã bỏ lỡ một cô gái tốt như Tô Dĩnh.
Lúc này tôi mới hiểu ra, hóa ra khi Trần Triết kể với tôi về chuyện của anh ta và Tô Dĩnh, anh ta đã cố tình tự tô hồng cho mình. Không phải mẹ chồng nhất quyết vun vén, mà là Trần Triết vốn đã có tâm tư với Tô Dĩnh từ lâu. Nhưng vì lúc đó điều kiện gia đình Tô Dĩnh rất tốt nên không thèm để mắt đến anh ta. Trần Triết cam tâm tình nguyện làm “lốp dự phòng”, làm kẻ bám đuôi suốt bao nhiêu năm. Mãi sau này vì hết cách, đến tuổi rồi nên mới chọn đại tôi để kết hôn.
Biết được toàn bộ sự thật, tôi cảm thấy kinh tởm như vừa nuốt phải một con ruồi vậy.
Mẹ chồng đắc ý khoe khoang:
— Tô Dĩnh giờ điều kiện không bằng lúc trước thật, nhưng “lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa”, chắc chắn vẫn mạnh hơn cô nhiều.
Cô tốt nhất là sớm buông tay đi, đừng bám riết lấy con trai tôi không buông nữa.
Thú thật, khi biết rõ chân tướng sự việc, lòng tôi cũng có chút khó chịu. Nhưng không nhiều. Tôi nhìn mẹ chồng:
— Bảo con trai bà mau chóng đi ly hôn với tôi đi, đừng chỉ đến đây mà khuyên tôi.
Mẹ chồng hừ lạnh:
— Tôi đương nhiên biết, con trai tôi sao lại không muốn ly hôn với cô chứ? Chẳng qua là vì cô muốn giữ căn nhà này thôi? Tôi đến đây hôm nay là để bảo cô mau chóng buông tay, để lại căn nhà cho con trai tôi và Tô Dĩnh.
Tôi bật cười:
— Bà điên rồi à? Căn nhà này lúc mua tôi bỏ ra phần lớn tiền đấy.
Mẹ chồng sa sầm mặt:
— Tôi không quan tâm, ai bảo lúc đó cô cầu xin con trai tôi cưới cô làm gì? Nếu cô không có nhà, con trai tôi thèm chọn cô chắc?
Tôi bừng tỉnh. Hóa ra lúc đó Trần Triết cưới tôi là vì tôi có tiền mua nhà sao. Đồ khốn nạn!
Tôi hận đến mức suýt nghiền nát kẽ răng. Mẹ chồng thấy tôi im lặng thì tiếp tục đe dọa:
— Tôi khuyên cô nên biết điều một chút. Nếu cô không đồng ý, tôi sẽ đến công ty cô quậy một trận, để tất cả mọi người ở công ty biết cô là hạng người gì.
Tôi hừ một tiếng, nhìn bà ta:
— Đồ mụ già độc ác, bà tưởng chỉ mình bà biết quậy thôi sao? Bà dám đến công ty tôi rêu rao, tôi lập tức tìm người đến cơ quan Trần Triết quậy, rồi về tận làng dùng loa phát thanh tuyên truyền, để xem ai sợ ai hơn!
Mẹ chồng lập tức đờ người ra. Tôi nhân cơ hội đó đuổi bà ta ra ngoài, sẵn tiện thay luôn mật khẩu khóa cửa. Sau khi suy tính kỹ, tôi lập tức gọi điện cho chị gái nhờ chị ấy qua giúp tôi đóng gói đồ đạc trong nhà rồi chở về nhà đẻ.
Tôi không muốn vì mấy chuyện rác rưởi này mà ảnh hưởng đến cơ hội thăng tiến của mình. Sau khi chuyển hết đồ đi, tôi lập tức thu xếp hành lý lên xe đi công tác.
Chaporia
Bình Luận (0)