20px

Thẩm Yến cũng nhìn thấy.

Anh lấy urgo từ trong túi ra.

Tôi hơi bất ngờ.

Anh trầm giọng nói: “Có sẵn trên xe.”

Tôi nhận lấy.

“Cảm ơn anh.”

Anh có vẻ định ngồi xuống dán giúp tôi.

Nhưng lần này anh đã kìm lại được.

Tôi xé vỏ bọc, tự dán lên.

Lúc ông chủ vá lốp, Thẩm Yến đứng ở cửa nghe điện thoại.

Tôi nghe thấy giọng anh bị đè xuống rất thấp.

“Ôn Kiều, anh gửi địa chỉ bệnh viện cho em rồi đấy, xe cũng gọi rồi. Nếu tình trạng mèo không ổn thì em đưa nó đi khám đi.”

Đầu dây bên kia không biết nói gì.

Thẩm Yến im lặng vài giây.

“Bây giờ anh bận không đi được.”

Lại một lúc nữa.

“Ừ, xe cô ấy bị hỏng, anh đang ở tiệm sửa xe với cô ấy.”

Tôi cúi đầu nhìn vũng nước mưa dưới chân.

Mặt nước phản chiếu ánh đèn vàng vọt của tiệm sửa xe, cũng phản chiếu cái bóng của Thẩm Yến đứng ở cửa.

Anh không giải thích quá nhiều.

Cũng không tìm một lý do hoa mỹ hơn cho sự từ chối của mình.

Nói xong anh cúp máy.

Ông chủ vá xe xong, ngẩng lên hỏi: “Cô gái ơi, còn tự chạy được không? Mưa to, đường trơn đấy.”

Tôi vừa định nói được, Thẩm Yến đã nhìn sang tôi trước.

Anh không tranh trả lời.

Chỉ đợi tôi tự quyết định.

Thái độ này còn khiến tôi dễ chịu hơn là anh nói thẳng “Để anh đưa em về”.

Tôi thử cử động đầu gối.

“Chạy được ạ.”

Thẩm Yến gật đầu.

“Vậy anh lái xe theo sau em.”

Tôi nhìn anh.

Anh lập tức nói thêm: “Anh không giục em, em cứ chạy từ từ.”

Trời vẫn đang mưa.

Tôi trả tiền sửa xe, dắt xe ra khỏi tiệm.

Xe của Thẩm Yến đỗ ngay gần đó.

Anh đưa ô cho tôi, rồi đội mưa chạy về phía xe anh.

Tôi đứng trước tiệm sửa xe, nhìn bóng lưng anh.

Khoảnh khắc ấy, thực ra tôi có chút muốn gọi anh lại.

Muốn nói anh đừng theo nữa.

Cũng muốn nói vậy thì anh cứ theo đi.

Hai âm thanh giằng co trong lòng, cuối cùng tôi chẳng nói gì cả.

Trên đường về, tôi chạy rất chậm.

Xe của Thẩm Yến cũng chạy rất chậm.

Luôn giữ một khoảng cách không gần không xa, lặng lẽ bám theo tôi.

Đến cổng khu chung cư, anh không bấm còi, không hối tôi vào hầm để xe, cũng không vượt lên chắn đường tôi.

Tôi cất xe điện vào nhà xe.

Anh đỗ xe xong, cầm ô bước tới.

“Anh đưa em lên lầu nhé?”

Tôi lắc đầu.

“Em muốn tự đi.”

Anh nắm chặt cán ô, đáy mắt thoáng qua chút ngậm ngùi, nhưng vẫn gật đầu.

“Được.”

Tôi bước vào sảnh tòa nhà.

Trước khi cửa thang máy khép lại, tôi thấy anh đứng trong mưa, cúi đầu nhìn đôi giày đã ướt sũng của mình.

Giống như một người cuối cùng đã học được cách đứng ngoài cửa để đợi câu trả lời.

Tối đó tôi tắm xong, đầu gối hơi nhức.

Điện thoại sáng lên.

Thẩm Yến gửi tin nhắn.

【Trước khi ngủ nhớ xem lại đầu gối nhé, băng cá nhân ướt thì thay cái khác.】

Một lúc sau, lại thêm một tin nữa.

【Ngày mai anh sẽ không hỏi em có cần anh đưa đi không. Em muốn đi xe thì đi.】

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu.

Cuối cùng chỉ trả lời một chữ.

【Vâng.】

Ngoài cửa sổ tiếng mưa vẫn chưa tạnh.

Trong nhà để xe, chiếc xe máy điện màu trắng chắc vẫn còn vương nước.

Và tôi ngồi bên mép giường, lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng rằng, Thẩm Yến dường như đã thực sự đuổi kịp một chút rồi.

Nhưng cũng chỉ là một chút thôi.

Tôi vẫn chưa định dừng lại.

7

Sáng hôm sau lúc tôi tỉnh dậy, đầu gối vẫn còn nhói đau.

Mép miếng băng cá nhân bị đồ ngủ cọ xát hơi cong lên, vết đỏ không dọa người như tối qua, nhưng lúc gập chân vẫn nhói lên một cái.

Tôi ngồi trên giường thay thuốc thì nghe hai tiếng gõ cửa.

Giọng Thẩm Yến cách một cánh cửa truyền vào.

“Anh để hộp thuốc trước cửa rồi nhé.”

Tôi cúi xuống nhìn miếng urgo mới trên tay, khựng lại một giây.

“Vâng.”

Bên ngoài im lặng vài giây.

“Anh không vào đâu.”

Tôi dán băng gạc mới lên rồi đi ra mở cửa.

Hộp thuốc quả nhiên được đặt trên mặt đất.

Thẩm Yến đứng cách cửa hai bước, trên tay xách một túi đồ ăn sáng, trông như sợ đứng gần quá sẽ khiến tôi khó chịu.

Thấy miếng băng cá nhân mới trên đầu gối tôi, ánh mắt anh dừng lại một chút, rồi lại lảng đi ngay.

“Bánh xếp tôm thịt, không bỏ tương ớt. Còn hai quả trứng luộc nước trà nữa.”

Tôi đưa tay nhận.

“Cảm ơn anh.”

Môi anh mấp máy, chắc còn muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ hỏi: “Lốp xe sáng nay có cần kiểm tra lại không?”

Tôi liếc nhìn giờ.

“Không cần gấp, tối qua sửa xong rồi mà.”

“Ông chủ bảo cái đinh đó đâm sâu lắm, anh sợ bị rò hơi chậm.”

Câu này nói rất nghiêm túc.

Tôi vốn định phản bác “Anh có sợ thì cũng vô dụng”, nhưng hình ảnh anh đứng dưới mưa tối qua lại hiện ra trong đầu.

Anh không tranh chìa khóa xe của tôi, không tự ý sắp xếp thay tôi, cũng không quăng xe tôi vào cốp xe anh.

Anh chỉ đi theo sau lưng.

Cảm giác ranh giới rõ ràng nhưng có chút không quen ấy khiến lời đến khóe miệng lại đổi hướng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...