Dù biết mọi chuyện là hiểu lầm.
Nhưng loại cảm giác “thua chị kém em” này đâu thể biến mất ngay lập tức.
Bạn thân nhìn tôi vài giây.
Sau đó thở dài.
“Mày thật sự bị ám ảnh bởi cô ta quá rồi.”
“…”
“Đi.”
“Đi đâu?”
“Đi gặp cô ta.”
Tôi suýt phun trà sữa.
“Gặp ai cơ?!”
“Mày còn muốn trốn đến bao giờ?”
“…”
“Tao nói cho mày biết, hôm nay mà không giải quyết dứt điểm cái khúc mắc này, đời này mày vẫn sẽ tự ti.”
Một tiếng sau.
Tôi đứng trước cửa một nhà hàng Tây cực kỳ cao cấp.
Chân mềm như bún.
Bạn thân kéo tôi đi như kéo tù nhân ra pháp trường.
“Mày run cái gì?”
“Tao… tao chưa chuẩn bị tinh thần.”
“Chuẩn bị cái gì?”
“Lỡ cô ấy đẹp hơn tao thì sao?”
Bạn thân nhìn mặt tôi vài giây.
Sau đó cực kỳ chân thành:
“Nếu vậy thì ngành giải trí nên đóng cửa hết rồi.”
“….”
Tôi còn chưa kịp cảm động thì cô ấy đã bổ sung:
“Nhưng não mày chắc chắn không bằng người ta.”
Tôi: “…”
Đúng lúc ấy.
Một giọng nữ vang lên phía sau.
“Ừm?”
“Có người đang nói xấu tôi à?”
Tôi quay đầu.
Sau đó sững người.
Người phụ nữ đứng trước mặt tôi rất đẹp.
Không phải kiểu mềm mại ngọt ngào.
Mà là kiểu khí chất rực rỡ, cực kỳ tự tin.
Áo khoác trắng, tóc xoăn nhẹ, môi đỏ, đôi chân dài đến mức khiến người khác tuyệt vọng.
Quan trọng nhất là…
Bên cạnh cô ấy còn có một bé gái khoảng hai tuổi đang ôm chân cô.
Tôi: “…?”
Thẩm Oánh Oánh nhìn tôi vài giây.
Sau đó bật cười.
“Cuối cùng cũng gặp được rồi.”
“…”
“Người khiến Trình Tư Ngang phát điên suốt bao năm.”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Bạn thân ở cạnh âm thầm đẩy tôi một cái.
“Mau chào tình địch cũ đi.”
“…”
Ba người ngồi xuống.
Tôi căng thẳng đến mức cầm ly nước cũng run.
Thẩm Oánh Oánh chống cằm nhìn tôi.
“Trình Tư Ngang vẫn chưa nói rõ với cô à?”
Tôi nhỏ giọng:
“…Nói gì?”
Cô ấy bật cười thành tiếng.
“Đúng là đồ đầu gỗ.”
“….”
“Hồi đại học anh ta thích cô đến mức cả ký túc xá nam đều biết.”
Tôi mở to mắt.
“Không thể nào…”
“Sao lại không thể?”
“Cô biết lúc đó anh ta nổi tiếng thế nào không?”
“Bao nhiêu người theo đuổi anh ta.”
“Nhưng mỗi ngày anh ta chỉ có ba việc.”
“Học.”
“Kiếm tiền.”
“Lén nhìn cô.”
Tôi chết máy.
Thẩm Oánh Oánh tiếp tục bình thản bổ sung:
“Tôi theo đuổi anh ta là thật.”
“Nhưng anh ta từ chối tôi ngay ngày đầu tiên.”
“Lý do là…”
Cô ấy cố tình dừng lại.
Tôi vô thức hỏi:
“Là gì?”
“Anh ta bảo.”
“Người mình thích quá ngốc.”
“Nếu còn không nhanh tay giữ lại, chắc chắn sẽ bị người khác lừa mất.”
“….”
Tôi hoàn toàn hóa đá.
Bạn thân bên cạnh cười đến run vai.
“Tao nói rồi mà.”
“Mày đúng là IQ tình yêu âm vô cực.”
Tôi còn đang ngơ ngác thì bé gái nhỏ bên cạnh bỗng kéo tay áo Thẩm Oánh Oánh.
“Mama…”
Thẩm Oánh Oánh cúi đầu dỗ con.
Ánh mắt dịu hẳn xuống.
Tôi nhìn hai mẹ con, cuối cùng mới thật sự có cảm giác chân thực.
Cô ấy thật sự đã kết hôn.
Thậm chí còn rất hạnh phúc.
Tôi bỗng thấy xấu hổ kinh khủng.
Bao năm nay.
Một mình tôi tự dựng lên một “tình địch tưởng tượng”.
Rồi tự đau lòng.
Tự bỏ chạy.
Tự cho rằng mình là người thay thế.
Thẩm Oánh Oánh nhìn tôi.
Bỗng nhiên hỏi:
“Cô biết vì sao tôi về nước lần này không?”
Tôi lắc đầu.
“Vì chồng tôi sang đây mở công ty.”
“Tiện thể…”
Cô ấy cười như xem kịch vui.
“…được xem live cảnh Trình Tư Ngang truy vợ.”
Tai tôi nóng bừng.
“Anh ấy đâu có truy…”
“Có đấy.”
Một giọng nam lạnh nhạt vang lên phía sau.
Tôi giật mình quay đầu.
Trình Tư Ngang đứng cách đó không xa.
Anh mặc áo sơ mi đen đơn giản, tay cầm áo khoác, ánh mắt dừng trên người tôi.
Rất rõ ràng.
Anh vừa tan làm đã tới đây.
Thẩm Oánh Oánh huýt sáo.
“Ôi chao.”
“Người nào đó tới bắt vợ rồi.”
Tôi xấu hổ đến mức muốn chui gầm bàn.
Trình Tư Ngang đi tới cạnh tôi.
Rất tự nhiên kéo ghế ngồi xuống.
Sau đó nhìn Thẩm Oánh Oánh.
“Xong chưa?”
“Chưa đâu.”
Cô ấy cười híp mắt.
“Tôi còn chưa kể anh hồi trước vì người ta mà suýt đánh nhau.”
Tôi kinh ngạc quay đầu.
“Anh đánh nhau?”
Trình Tư Ngang mặt không cảm xúc:
“Không có.”
“Có.”
Thẩm Oánh Oánh lập tức bán đứng anh.
“Năm ba có đàn anh theo đuổi cô.”
“Chỉ vì người ta khoác áo cho cô lúc trời mưa…”
“Trình đại thiếu gia nào đó mặt đen suốt một tuần.”
“Cuối cùng còn kéo người ta đi chơi bóng rổ đến nhập viện.”
“….”
Tôi không dám tin nhìn người bên cạnh.
Trình Tư Ngang day mi tâm.
Hiếm hoi lộ vẻ bất lực.
“Đó là ngoài ý muốn.”
“Ồ.”
Thẩm Oánh Oánh cười lạnh.
“Anh cố tình úp bóng vào mặt người ta tám lần liên tiếp cũng là ngoài ý muốn?”
“….”
Tôi bật cười thành tiếng.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Trình Tư Ngang bị người khác bóc phốt đến cứng họng.
Quan trọng hơn là.
Tôi bắt đầu nhìn thấy một Trình Tư Ngang khác.
Không phải tổng tài lạnh lùng.
Không phải người chồng luôn bình tĩnh.
Mà là…
Một thiếu niên từng vụng về thích tôi suốt nhiều năm.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại Trình Tư Ngang rung lên.
Anh nhìn thoáng qua rồi nhíu mày.
Có vẻ là công việc.
Anh đứng dậy nghe máy.
Trong lúc ấy, Thẩm Oánh Oánh bỗng chống cằm nhìn tôi.
Rất nghiêm túc hỏi:
“Cô biết điều buồn cười nhất là gì không?”
Tôi ngẩn người.
Chaporia
Bình Luận (0)