“Là gì?”

Cô ấy nhìn bóng lưng Trình Tư Ngang.

Sau đó bật cười.

“Bao năm nay…”

“Anh ta luôn cho rằng người cô thích là người khác.”

“Bao năm nay…”

“Anh ta luôn cho rằng người cô thích là người khác.”

Tôi ngây người tại chỗ.

Gió điều hòa trong nhà hàng rất nhẹ.

Nhưng lòng tôi lại loạn đến mức không thở nổi.

Tôi thích người khác?

Sao có thể chứ?

Từ đầu đến cuối…

Người tôi thích đều chỉ có Trình Tư Ngang.

Thẩm Oánh Oánh nhìn vẻ mặt ngơ ngác của tôi thì bật cười.

“Xem đi.”

“Tôi đã nói hai người này có vấn đề về giao tiếp mà.”

“…”

“Rõ ràng yêu nhau muốn chết.”

“Nhưng lại diễn thành phim ngược dài tập.”

Tôi còn chưa kịp hỏi rõ thì Trình Tư Ngang đã quay lại.

Anh kéo ghế ngồi cạnh tôi.

Theo bản năng đưa tay chỉnh lại tóc bị gió thổi loạn bên tai tôi.

Động tác cực kỳ tự nhiên.

Tự nhiên đến mức chính tôi cũng ngẩn người.

Trước đây…

Anh từng làm mấy chuyện như vậy sao?

Hay là tôi chưa từng để ý?

Thẩm Oánh Oánh nhìn hai chúng tôi rồi thở dài.

“Tôi đi trước đây.”

“Không ở lại xem hai người phát cẩu lương nữa.”

Trước khi rời đi, cô ấy còn ghé sát tai tôi nói nhỏ:

“Nhân tiện.”

“Tầng ba biệt thự nhà cô có một căn phòng.”

“Anh ta chưa từng cho ai vào.”

“Ngay cả dì giúp việc cũng không được dọn.”

“Cô thử xem đi.”

Nói xong.

Cô ấy ôm con gái rời đi rất tiêu sái.

Để lại tôi ngồi chết máy tại chỗ.

Căn phòng?

Tôi vô thức quay sang nhìn Trình Tư Ngang.

“Nhà mình có phòng bí mật à?”

Động tác cắt bò bít tết của anh khựng lại.

Rất hiếm hoi.

Ánh mắt anh lộ vẻ mất tự nhiên.

“Không có.”

“Anh chột dạ.”

“…Không.”

“Anh còn không dám nhìn em.”

“…”

Tôi lập tức xác định.

Có vấn đề.

Sau khi ăn xong, tôi cả đường đều suy nghĩ về chuyện đó.

Trình Tư Ngang lái xe.

Tay trái đặt trên vô lăng, tay phải rất tự nhiên nắm tay tôi.

Từ đầu đến cuối không buông.

Tôi nhìn bàn tay đang đan với mình.

Lại nhìn gương mặt nghiêng lạnh lùng của anh.

Bỗng nhiên cảm thấy…

Người đàn ông này thật sự rất kỳ lạ.

Rõ ràng yêu tôi nhiều năm như vậy.

Nhưng lại chưa từng nói.

Đến cả nắm tay cũng như bản năng.

Giống như…

Anh đã quen yêu tôi trong im lặng rồi.

Về đến nhà.

Trình Ngọc vừa thấy hai chúng tôi cùng bước vào đã lập tức chạy tới.

Cậu nhóc nhìn mặt tôi.

Lại nhìn mặt bố mình.

Sau đó kinh ngạc:

“Không phải chứ?”

“Hai người làm hòa thật rồi à?”

Tôi còn chưa đáp thì Trình Tư Ngang đã lạnh nhạt mở miệng:

“Bài tập làm xong chưa?”

“….”

“Con đi ngủ đây.”

Quả nhiên.

Không ai hiểu cách trị con trai hơn bố ruột.

Đợi Trình Ngọc chạy mất, tôi mới lập tức quay sang nhìn Trình Tư Ngang.

“Em muốn lên tầng ba.”

“….”

“Ngay bây giờ.”

Anh im lặng vài giây.

Sau đó tháo cà vạt, giọng thấp xuống.

“Không đi được không?”

Tôi mở to mắt.

Tên đàn ông này càng như vậy càng chứng tỏ có vấn đề.

Tôi lập tức chạy về phía cầu thang.

Kết quả còn chưa chạy được hai bước đã bị người phía sau ôm ngang eo kéo lại.

“Chạy cái gì?”

Tôi giãy giụa.

“Anh buông em ra!”

“Không buông.”

“Em chỉ muốn xem phòng thôi mà!”

“Không cho xem.”

“….”

Tôi bị anh ôm trong lòng, lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng sự hoảng loạn của Trình Tư Ngang.

Tai anh thậm chí còn đỏ.

Tôi càng tò mò hơn.

“Trong đó có gì?”

“…Không có gì.”

“Có phụ nữ?”

Sắc mặt anh lập tức đen lại.

“Em nghĩ anh điên à?”

“Vậy tại sao không cho em xem?”

Anh nghẹn vài giây.

Cuối cùng thấp giọng:

“…Mất mặt.”

Tôi suýt bật cười.

Người như Trình Tư Ngang mà cũng biết mất mặt?

Cuối cùng.

Dưới sự kiên trì sống chết của tôi, anh vẫn mở cửa phòng.

“Tách.”

Đèn sáng lên.

Tôi đứng ở cửa.

Sau đó hoàn toàn ngây người.

Căn phòng rất lớn.

Nhưng không phải phòng làm việc.

Cũng không phải phòng chứa đồ.

Mà là…

Toàn bộ ký ức về tôi.

Trên tường là ảnh chụp lén tôi hồi đại học.

Có tấm tôi ngủ gật trong thư viện.

Có tấm tôi đứng mua trà sữa dưới trời tuyết.

Có cả ảnh tôi mặc đồ tốt nghiệp cười đến cong mắt.

Bên cạnh còn có một tủ kính rất dài.

Bên trong đặt đủ thứ linh tinh.

Vé xem phim.

Kẹp tóc.

Dây buộc tóc.

Thậm chí còn có…

Một chai nước khoáng.

Tôi run giọng hỏi:

“Đây là cái gì?”

Trình Tư Ngang đứng phía sau tôi.

Rất lâu không nói chuyện.

Cuối cùng mới thấp giọng đáp:

“Chai nước đầu tiên em đưa anh.”

Tim tôi run mạnh.

Tôi chậm rãi đi tới.

Mỗi món đồ đều có nhãn ghi ngày tháng.

【Ngày 14 tháng 10】

【Lần đầu cô ấy chủ động nói chuyện với mình】

【Ngày 3 tháng 12】

【Cô ấy cười với mình ba lần】

【Ngày 21 tháng 5】

【Cô ấy ngủ gật trên vai mình mười phút】

Tôi hoàn toàn nghẹn lại.

Mắt bắt đầu nóng lên.

Một người lạnh lùng như Trình Tư Ngang…

Vậy mà ghi nhớ tất cả những chuyện này.

Ngay cả bản thân tôi cũng không nhớ nổi.

Tôi đi đến cuối phòng.

Sau đó nhìn thấy một chiếc hộp nhung màu đen.

Bên trong là chiếc nhẫn kim cương rất đơn giản.

Dưới hộp có tờ giấy.

Nét chữ sắc lạnh quen thuộc của anh.

【Quà cầu hôn chuẩn bị năm thứ tư đại học】

Tôi sững người.

“…Năm tư?”

Trình Tư Ngang đứng phía sau.

“Ừ.”

“Lúc đó định tốt nghiệp sẽ cầu hôn.”

Tôi quay đầu nhìn anh.

Giọng run run.

“Vậy tại sao không cầu?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...