Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi.

Rất lâu sau mới khàn giọng đáp:

“Bởi vì hôm đó.”

“Anh nghe thấy em nói…”

“Muốn tìm người dịu dàng hơn anh.”

Tôi chết lặng.

Ký ức lập tức ùa về.

Hồi đó tôi đúng là từng nói vậy với bạn cùng phòng.

Nhưng câu sau tôi còn chưa nói hết.

Tôi muốn nói là:

“Nhưng mình vẫn thích Trình Tư Ngang nhất.”

Chỉ là lúc ấy anh đã rời đi rồi.

Tôi nhìn căn phòng đầy ắp ký ức.

Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Hóa ra nhiều năm nay…

Không phải chỉ mình tôi yêu anh.

Mà anh cũng đã lặng lẽ yêu tôi lâu đến như vậy.

Từ sau hôm nhìn thấy căn phòng kia.

Tôi bắt đầu thấy thế giới này có gì đó không đúng.

Ví dụ như lúc ăn sáng.

Trình Tư Ngang sẽ rất tự nhiên bóc trứng cho tôi.

Trước đây anh cũng làm.

Nhưng tôi luôn tưởng anh chỉ tiện tay.

Bây giờ mới phát hiện…

Tên đàn ông này từ đầu đến cuối đều đang chăm vợ.

Ví dụ như lúc xem TV.

Tôi vừa ho một tiếng, anh đã đứng dậy đi lấy nước ấm.

Ví dụ như lúc ngủ.

Tôi vừa lăn sang mép giường, anh sẽ theo bản năng kéo tôi về trong lòng.

Ngay cả bản thân anh còn chưa tỉnh hẳn.

Tôi nằm trong ngực anh.

Nghe tiếng tim đập vững vàng nơi lồng ngực ấy.

Lần đầu tiên cảm thấy…

Cuộc hôn nhân này hình như không phải chỉ có mình tôi thích anh.

Đêm đó.

Tôi mất ngủ lần nữa.

Không phải vì đau lòng.

Mà vì quá hạnh phúc.

Hạnh phúc đến mức thấy không chân thực.

Tôi lặng lẽ ngồi dậy uống nước.

Kết quả vừa xuống giường đã bị một cánh tay kéo trở về.

Trình Tư Ngang mở mắt.

Giọng khàn khàn vì mới ngủ dậy:

“Đi đâu?”

“…Uống nước.”

Anh im lặng vài giây.

Sau đó trực tiếp ôm tôi ngồi dậy.

“Anh đi lấy.”

“…?”

Tôi còn chưa phản ứng kịp thì anh đã xuống giường.

Áo ngủ đen hơi xộc xệch.

Tóc cũng rối.

Khác hẳn dáng vẻ lạnh lùng ngày thường.

Tôi nhìn bóng lưng anh.

Khóe môi không nhịn được cong lên.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại trên đầu giường rung lên.

Là tin nhắn bạn thân gửi.

【Ra ngoài ăn lẩu không?】

【Trình tổng tối nay đi công tác mà?】

Tôi ngẩn người.

Đi công tác?

Tôi còn chưa kịp hỏi thì Trình Tư Ngang đã cầm nước quay lại.

Anh đưa ly cho tôi.

“Ngày mai anh sang Hải Thành.”

“…”

“Đi ba ngày.”

Lòng tôi bỗng hụt hẫng kỳ lạ.

Trước đây anh đi công tác tôi đâu có phản ứng lớn như vậy.

Có khi còn thấy thoải mái.

Nhưng bây giờ…

Tôi cúi đầu uống nước.

Nhỏ giọng “ừ” một tiếng.

Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi vài giây.

Sau đó bỗng cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi.

“Ba ngày thôi.”

Tim tôi lập tức đập loạn.

Tên đàn ông này gần đây đúng là phạm quy liên tục.

Sáng hôm sau.

Tôi tiễn anh ra sân bay.

Trình Ngọc vừa ăn bánh bao vừa lắc đầu.

“Bố đúng là yêu đương tuổi già.”

“…Con nói ai già?”

“Bố chứ ai.”

Cậu nhóc nghiêm túc phân tích:

“Hôm qua bố thay quần áo tận năm lần.”

“Còn đứng trước gương hỏi con mặc cái nào trẻ hơn.”

Tôi suýt cười sặc.

Trình Tư Ngang mặt không cảm xúc bóp đầu con trai.

“Con nói nhiều thật đấy.”

“Con đang giúp bố xây dựng hình tượng.”

“…”

Xe đến sân bay.

Trước khi xuống xe, Trình Tư Ngang bỗng quay đầu nhìn tôi.

“Ba ngày.”

“Không được chạy.”

Tôi bật cười.

“Em đâu có thích chạy vậy.”

Anh nhíu mày.

“Em có tiền án.”

“….”

“Còn có đồng phạm.”

Anh lạnh lùng nhìn bạn thân tôi qua cửa kính.

Bạn thân lập tức dựng ngón giữa.

“Đi nhanh đi.”

“Đừng cản trở chị em tôi hưởng tự do.”

Trình Tư Ngang cười lạnh.

Sau đó lại cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi tôi.

Rất nhanh.

Nhưng đủ khiến mặt tôi đỏ bừng.

“Anh đi đây.”

Đợi anh vào sân bay, bạn thân mới gào lên:

“Mẹ kiếp!”

“Trình tổng đúng là yêu đương thật rồi!”

Trình Ngọc bình tĩnh bổ sung:

“Không.”

“Là bố con yêu mẹ từ lâu rồi.”

“Chỉ có mẹ con vừa mới online thôi.”

“….”

Tôi xấu hổ bóp mặt thằng bé.

“Con bớt nói chuyện kiểu người lớn đi!”

Buổi chiều.

Tôi với bạn thân đưa Trình Ngọc đi trung tâm thương mại.

Cậu nhóc được nghỉ nên vui như chim xổ lồng.

“Mẹ!”

“Con muốn ăn kem!”

“Ăn.”

“Con muốn mua mô hình!”

“Mua.”

Bạn thân ở cạnh nhìn tôi đầy thương hại.

“Xong rồi.”

“Mày bị tình yêu làm hỏng não thật rồi.”

Tôi còn chưa kịp phản bác thì điện thoại bỗng rung lên.

Là video call từ Trình Tư Ngang.

Tôi vừa bắt máy đã thấy gương mặt lạnh lùng quen thuộc.

Phía sau là phòng họp.

Rõ ràng đang họp giữa chừng.

Anh nhìn tôi vài giây.

“Đang ở đâu?”

“Tầng ba trung tâm thương mại.”

“Ăn cơm chưa?”

“Chưa.”

“Đừng ăn đồ lạnh.”

“Biết rồi…”

Bạn thân ở cạnh lập tức nổi da gà.

“Trời ơi.”

“Đây là tổng tài bá đạo phiên bản nội trợ à?”

Trình Tư Ngang liếc cô ấy một cái.

“Cô rất rảnh?”

Bạn thân cười hì hì:

“Tôi độc thân nên rảnh.”

Ngay lúc ấy.

Phía sau tôi bỗng vang lên tiếng hét.

“Cẩn thận!”

Tôi còn chưa kịp phản ứng.

Một đứa trẻ chạy vụt qua.

Đụng mạnh vào tôi.

Cả người tôi mất thăng bằng.

Cầu thang cuốn ngay phía sau.

Mọi thứ xảy ra quá nhanh.

Tôi chỉ kịp nghe tiếng bạn thân hét lên.

Rồi cả người ngã xuống.

Điện thoại rơi văng.

Mắt cá chân đau buốt.

Đầu cũng đập mạnh vào cạnh bậc thang.

Trước khi mất ý thức.

Tôi nghe thấy tiếng gầm gần như mất kiểm soát từ đầu dây bên kia.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...