“Thằng này ghê tởm thật sự! Dùng tiền của vợ nuôi tiểu tam, còn quay ra đóng vai nạn nhân?”

“Thương chị vợ chính thức quá! Chăm mẹ chồng liệt giường suốt hai năm mà nhận lại kết cục thế này!”

“Ủng hộ chị vợ! Ly hôn ngay! Bắt hắn tay trắng ra khỏi nhà!”

Tôi nhìn phần bình luận nghiêng hoàn toàn về phía mình rồi tắt điện thoại.

Chu Minh à, chẳng phải anh thích đứng trên đỉnh cao đạo đức lắm sao?

Chính tay tôi sẽ kéo anh xuống.

Để anh cũng nếm thử cảm giác bị ngàn người chỉ trỏ, vạn người phỉ nhổ.

10
Tốc độ lan truyền trên mạng vượt xa tưởng tượng của tôi.

Chỉ sau một đêm, Chu Minh đã trở thành “người nổi tiếng” khắp thành phố.

Công ty anh ta làm việc, họ hàng bạn bè, thậm chí cả bệnh viện nơi mẹ anh ta nằm viện, tất cả đều biết “thành tích vẻ vang” của anh ta.

Lãnh đạo công ty gọi anh ta lên nói chuyện, yêu cầu tạm thời đình chỉ công tác để tự kiểm điểm và xử lý chuyện gia đình.

Bạn bè họ hàng đều tránh anh ta như tránh tà, những người từng cho anh ta vay tiền cũng bắt đầu thúc nợ.

Bác sĩ y tá trong bệnh viện nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy khinh thường.

Anh ta trở thành chuột chạy qua đường, ai cũng muốn đạp một chân.

Còn tiểu tam Lâm Vi cũng bị cư dân mạng đào sạch thông tin.

Ảnh chụp, nơi làm việc, địa chỉ nhà, tất cả đều bị phơi bày.

Trước cửa công ty cô ta bị người ta tạt sơn, viết đầy những câu chửi rủa khó nghe.

Cô ta không dám ra ngoài, không dám đi làm, nghe nói đã nghỉ việc về quê.

Vở kịch nháo nhào này cuối cùng bùng cháy theo cách thảm hại nhất lên từng người bọn họ.

Ngày ra tòa, tôi gặp Chu Minh trước cổng tòa án.

Chỉ mới vài ngày mà anh ta như già đi cả chục tuổi.

Tóc bết dầu, râu ria lởm chởm, hốc mắt trũng sâu, chiếc sơ mi nhăn nhúm trên người vẫn là đồ tôi từng mua cho anh ta.

Vừa nhìn thấy tôi, mắt anh ta lập tức đỏ ngầu, đầy tia máu.

Anh ta lao tới muốn chụp lấy tôi.

“Tô Tình! Em hủy hoại anh rồi! Em hủy hoại tất cả của anh!”

Luật sư và trợ lý của tôi lập tức chắn trước mặt tôi.

“Anh Chu, xin hãy bình tĩnh! Đây là tòa án!”

Chu Minh như con thú bị dồn vào đường cùng, gào lên điên loạn.

“Mẹ anh… mẹ anh tối qua mất rồi!”

Tôi khựng lại một chút.

“Tiền phẫu thuật… cuối cùng vẫn không gom đủ…”

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, hận ý trong mắt gần như hóa thành thực thể.

“Là em! Tất cả là tại em! Chính em hại chết bà ấy! Tô Tình! Đồ sát nhân!”

Những lời buộc tội ấy không khiến lòng tôi dậy lên chút sóng nào.

Tôi chỉ bình tĩnh nhìn anh ta.

“Chu Minh, người hại chết bà ấy không phải tôi.”

“Mà là sự ích kỷ, phản bội và vô dụng của anh.”

“Nếu anh không đem tiền tiêu lên người tiểu tam thì tiền phẫu thuật đã đủ từ lâu rồi.”

“Nếu anh không làm mọi chuyện ầm ĩ tới mức ai cũng biết thì họ hàng bạn bè cũng chẳng tránh anh như tránh ôn thần.”

“Chính anh mới là người tự tay cắt đứt mọi đường sống của mẹ mình.”

“Đừng đẩy tội lỗi của bản thân lên người khác.”

Những lời tôi nói giống như từng lưỡi dao đâm vào trái tim vốn đã đầy lỗ thủng của anh ta.

Anh ta lảo đảo lùi lại vài bước, tựa vào tường, cả người hoàn toàn sụp đổ.

Trong phiên tòa, anh ta như một con rối gỗ, từ đầu tới cuối không nói một lời.

Toàn bộ chứng cứ đều nghiêng về phía tôi.

Thẩm phán tuyên án ngay tại tòa.

Cho phép ly hôn.

Khoản tiền tiết kiệm chung bảy trăm ba mươi nghìn tệ, tôi được chia bảy mươi phần trăm, tổng cộng năm trăm mười một nghìn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...