Chu Minh phải trả thêm cho tôi hai trăm nghìn tiền bồi thường tổn thất tinh thần và tiền công bị mất trong vòng một tháng sau khi phán quyết có hiệu lực.
Anh ta tay trắng rời khỏi cuộc hôn nhân này, còn gánh thêm khoản nợ hai trăm nghìn.
Bước ra khỏi tòa án, bầu trời xanh trong vắt.
Bố mẹ đứng chờ tôi ngoài cổng.
Mẹ ôm lấy tôi, nước mắt lại rơi xuống.
“Kết thúc rồi, Tình Tình, tất cả kết thúc rồi.”
Tôi gật đầu.
“Mẹ, là bắt đầu mới đúng.”
Đúng vậy.
Mọi thứ, đều bắt đầu lại từ đầu.
11
Sau khi phán quyết có hiệu lực, Chu Minh hoàn toàn biến mất.
Nghe nói anh ta đã bán căn nhà cũ bố mẹ để lại, trả hết hai trăm nghìn nợ tôi cùng số tiền vay họ hàng, rồi rời khỏi thành phố này.
Không ai biết anh ta đi đâu.
Anh ta giống như một hạt bụi bị gió cuốn tan.
Còn cuộc sống của tôi lại như được nhấn nút tua nhanh.
Tôi dùng tiền bán nhà và số tiền chia được sau ly hôn mua một căn hộ nhỏ gần nhà bố mẹ.
Tôi trang trí nó thành kiểu mình thích, đơn giản nhưng ấm áp.
Tôi còn đăng ký một khóa học đào tạo tư vấn tâm lý.
Hai năm trải qua tuy đau khổ, nhưng cũng khiến tôi hiểu rõ lòng người hơn.
Tôi nghĩ, có lẽ mình có thể biến trải nghiệm ấy thành sức mạnh để giúp đỡ người khác.
Cuộc sống yên bình mà đầy đủ.
Tôi bắt đầu kết bạn trở lại, cuối tuần cùng bạn bè đi dạo phố, uống trà chiều, xem phim.
Tôi tìm lại toàn bộ sở thích đã đánh mất.
Thậm chí tôi còn bắt đầu lên kế hoạch, mùa xuân năm sau sẽ đi Tây Tạng một chuyến.
Đó là nơi tôi từng hẹn với Chu Minh biết bao lần, nhưng hết lần này tới lần khác bị anh ta lấy lý do “đợi mẹ khỏe hơn”, “đợi có tiền hơn” để trì hoãn.
Giờ đây, tôi có thể tự mình đi rồi.
Một ngày nọ, khi đang dọn lại đồ cũ, tôi tìm thấy một chiếc hộp phủ bụi.
Bên trong là những bức thư tình Chu Minh từng viết cho tôi.
“Tô Tình, gặp được em là dùng hết mọi may mắn đời anh.”
“Tô Tình, đời này có em rồi, anh còn mong gì hơn nữa.”
“Tô Tình, anh thề sẽ yêu em cả đời, vĩnh viễn không phản bội.”
Nét chữ vẫn quen thuộc, lời thề như còn văng vẳng bên tai.
Nhưng người viết ra những dòng ấy lại đã hoàn toàn thay đổi.
Tôi nhìn những lá thư từng khiến mình cảm động đến rơi nước mắt, trong lòng chỉ còn bình
lặng.
Tôi ném chúng, cùng với tấm ảnh cưới đã bị tôi rạch nát, vào thùng rác dưới lầu.
Không hề ngoảnh đầu lại.
Giống như ngày tôi bước ra khỏi căn nhà kia, không còn chút lưu luyến nào nữa.
Điện thoại reo lên.
Là bạn học trong lớp đào tạo, rủ tôi tối nay đi ăn.
“Tô Tình, nghe nói gần đây mới mở một quán Nhật ngon lắm, đi không?”
Tôi mỉm cười với điện thoại.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, phủ lên người tôi một lớp ấm áp.
Tôi nhìn cô gái trong gương, người mà khóe mắt đuôi mày đều mang theo ý cười, khẽ đáp.
“Đi chứ.”
“Đương nhiên phải đi rồi.”
Cuộc đời mới của Tô Tình, tối nay sẽ bắt đầu bằng một bữa ăn Nhật thật ngon để ăn mừng.
Chaporia
Bình Luận (0)