Cố Vĩnh An cũng xảy ra chuyện.
Hắn vốn dĩ ngang ngược không kiêng nể ai.
Trộm gà bắt chó, bá chiếm vợ người, chuyện gì cũng làm được.
Nhưng đi đêm lắm có ngày gặp ma.
Hắn theo lệ cũ trèo tường vào viện nhà Trương Tam, cùng nàng tân nương kia mây mưa một chỗ.
Ngay lúc đang điên loan đảo phụng, quên hết đất trời.
Trương Tam đột ngột trở về sớm.
Cố Vĩnh An sợ đến hồn xiêu phách lạc, để trần thân xác lăn khỏi giường, đến quần cũng không kịp mặc, trèo cửa sổ tháo chạy.
Trương Tam gầm lên một tiếng, xách dao đuổi theo.
Sức lực của gã đồ tể đều dồn hết vào đó.
Cố Vĩnh An y phục không chỉnh tề, hốt hoảng lạc đường, đâm đầu lao thẳng xuống sông hộ thành.
Hắn vốn không thạo thủy tính.
Uống vài ngụm nước sông đục ngầu, tay chân quẫy đạp vài cái rồi chìm nghỉm.
Đến khi vớt được lên.
Thì đã tắt thở rồi.
Tin tức truyền về phủ, mẹ chồng tại chỗ ngất đi.
Lúc tỉnh lại, nửa thân người đã không còn cử động được nữa.
Đại phu tới xem, nói là “trung phong chi triệu” (triệu chứng tai biến), cần tĩnh dưỡng nhiều tháng, không được làm lụng, không được nổi giận.
Con trưởng chết đuối.
Con út tiền đồ đứt đoạn.
Niềm hy vọng duy nhất của Cố phủ toàn bộ đều đặt lên bụng của ta.
Nhưng mẹ chồng rốt cuộc vẫn không tin tưởng ta.
Bà giao quyền quản gia và bài tử cho Liễu Triêu Nguyệt.
21
Vào ngày thứ ba Liễu Triêu Nguyệt tiếp quản phủ vụ.
Ta liền sai người đưa mấy gã tiểu tư mới mua về đến viện của ả.
Đối ngoại chỉ nói là hạ nhân mới tuyển.
Tay chân lanh lẹ, diện mạo đoan chính, đưa tới cho đại tẩu sai bảo.
Thực chất, bọn họ đều là những kẻ ta đích thân tuyển chọn kỹ lưỡng từ Nam Phong quán.
Kẻ nào kẻ nấy môi đỏ răng trắng, eo thon vai rộng, giữa đôi lông mày mang theo nét phong lưu vừa vặn.
Ta đều điều giáo theo đúng sở thích của Liễu Triêu Nguyệt.
Nhìn hàng mỹ nam tử quỳ ngay ngắn trước mặt.
Liễu Triêu Nguyệt đầu tiên là ngẩn ra, sau đó nhíu mày nói:
“Khương Thanh Từ, ngươi coi ta là hạng người gì…”
Lời còn chưa dứt.
Ánh mắt ả đã không tự chủ được mà lướt từ khuôn mặt người thứ nhất sang người thứ tư.
Chữ “Không” kia.
Cứng ngắc nghẹn lại nơi cổ họng.
Ả hắng giọng một cái, bày ra dáng vẻ tiểu thư, nhàn nhạt nói:
“Dù sao cũng là ý tốt của đệ muội… Vậy thì cứ để lại đi. Kẻ nào không nghe lời thì đánh đuổi sau.”
Ta mỉm cười đáp ứng, thong thả cáo lui.
Đêm đó.
Đèn trong viện của ả sáng đến canh ba.
Ngày thứ hai.
Ả đối với ta ôn hòa đi vài phần.
“Đệ muội, màu áo này của muội thật đẹp, tôn lên khí sắc của muội.
“Đệ muội, ta sai người hầm một bát huyết yến, muội đang mang thai, cần phải tẩm bổ nhất.
“Đệ muội, chuyện bên phía nhị đệ muội không cần lo lắng, để ta sắp xếp.”
Lúc ả nói chuyện.
Đuôi mắt hơi đỏ, sắc môi đẫy đà hồng nhuận.
Giống như đóa hoa bị nước mưa tưới đẫm.
Chỉ sau một đêm đã nở rộ toàn bộ.
22
Ngày nọ, ta đẩy Cố Trường An đi dạo.
Vết thương hạ thân của hắn ngày một ác hóa.
Thịt thối cắt rồi lại mọc, mọc rồi lại cắt.
Lặp đi lặp lại, vĩnh viễn không có điểm dừng.
Hai chân hắn đã không còn sức lực gì.
Ta liền tìm người đóng cho hắn một chiếc xe lăn.
Làm bằng gỗ tử đàn, đệm ngồi còn bọc gấm mềm, vô cùng thể diện.
Hắn lại không hề biết ơn.
Để hành hạ ta, ngày nào hắn cũng bắt ta đẩy hắn đi vòng vèo trong phủ.
Lúc thì nói muốn đi hoa viên, lúc thì muốn tới lương đình, lúc lại nói nắng quá muốn về.
Hết chuyến này đến chuyến khác.
Còn hành người hơn cả dắt chó đi dạo.
Kết quả tất nhiên là tự hắn chuốc lấy đau khổ.
Xe lăn xóc nảy, vết thương bị mài đến nát bét, mùi hôi thối ngày một nồng nặc.
Từ xa ngửi thấy, giống như một con chuột chết.
Hạ nhân đi ngang qua viện của hắn đều phải đi đường vòng.
Ta thì lại không sao cả.
Nói cũng lạ, từ khi mang thai, khứu giác của ta trở nên đặc biệt linh mẫn.
Cái mùi mà người khác ngửi vào là muốn oẹ.
Ta thế mà lại thấy khá dễ ngửi.
Không phải là thích mùi thối.
Mà là thích cái sự thật rằng “hắn vẫn còn đang thối rữa”.
Cứ ngửi thấy mùi này.
Ta liền biết Cố Trường An vẫn đang thối rữa, đang bốc mùi.
Trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái.
23
Ta chợt giả vờ như vô ý nhắc đến:
“Phu quân, đại tẩu dạo này dường như rất bận rộn nhỉ.”
Hắn hừ lạnh một tiếng.
“Triêu Nguyệt bây giờ phải quản cả cái phủ này, bận rộn là đương nhiên. Đâu có như ngươi, ngay cả ta cũng hầu hạ không xong!”
“Phu quân, hay là chúng ta đi thăm đại tẩu đi? Đại tẩu dạo này hình như nhiễm phong hàn, mấy ngày rồi không ra khỏi viện.”
Lời còn chưa dứt.
Cố Trường An quay đầu lại, mặt đầy lo lắng:
“Cái gì? Triêu Nguyệt nàng ấy sinh bệnh sao? Mau đẩy ta qua đó! Nhanh lên!”
Ta đáp một tiếng “Vâng”.
Đẩy hắn rẽ vào con đường dẫn tới viện của Liễu Triêu Nguyệt.
Chaporia
Bình Luận (0)