Từ khi Liễu Triêu Nguyệt tiếp quản phủ vụ.
Cố Trường An năm lần bảy lượt sai Lai Phúc đi mời ả, lúc thì nói có lời cần dặn dò, lúc lại nói muốn hỏi chuyện trong phủ.
Nhưng Liễu Triêu Nguyệt luôn lấy cớ “bận rộn”.
Một lần cũng chưa từng tới.
Sự thương nhớ của Cố Trường An sắp thành bệnh đến nơi rồi.
Suốt dọc đường.
Chúng ta không gặp bất kỳ một hạ nhân nào.
Cố Trường An càng đi càng cáu, mắng nhiếc không thôi:
“Đám hạ nhân này làm sao vậy? Từng đứa một chết bờ chết bụi đâu hết rồi?”
Ta không nói một lời.
Chỉ lẳng lặng đẩy hắn, đi thẳng đến cửa viện của Liễu Triêu Nguyệt.
Trong viện truyền đến một giọng nữ quen thuộc:
“Ha ha ha~ Đừng chạy mà~ Để tỷ tỷ hôn một cái nào! Hi hi, đừng để ta bắt được các người, nếu không ta sẽ hắc hắc hắc…”
Sắc mặt Cố Trường An trầm xuống.
Hắn ngồi trên xe lăn, sống lưng cứng đờ, ngón tay dùng sức bấm vào thành ghế.
Ta đứng sau lưng hắn, hạ thấp giọng:
“Phu quân, còn vào nữa không?”
24
Cố Trường An không biết từ đâu sinh ra một luồng sức lực.
Hắn thế mà đứng bật dậy từ xe lăn, kéo theo cái chân nửa phế kia, từng bước một, gian nan lết đến cửa.
Cửa bị đẩy ra.
Mấy gã tiểu tư y phục xộc xệch đồng loạt sững người.
Ánh nến lay động, soi rõ một phòng đầy hoang đường.
Bình rượu đổ lăn lóc, y phục rải rác trên sập.
Trong không khí tràn ngập mùi ám muội không thể gọi tên.
Liễu Triêu Nguyệt đang bịt dải lụa, dang rộng hai tay, cười rạng rỡ lao tới:
“Mỹ nhân! Ta tới đây!”
Ả ôm chặt lấy eo Cố Trường An, hít một hơi thật sâu, vùi mặt vào ngực hắn.
“Mỹ nhân, chàng thật…”
Lời còn chưa dứt.
Ả cứng đờ người.
“Oẹ!”
Ả đẩy Cố Trường An ra, cúi người oẹ khan hai tiếng, thét lên:
“Mỹ nhân, chàng đi đại tiện ra quần à?”
Mặt Cố Trường An đen như đít nồi, dùng sức giật dải lụa trên mắt ả xuống.
Liễu Triêu Nguyệt lúc này mới nhìn rõ người trước mặt.
“Trường… Trường An? Sao lại là chàng?”
Trán Cố Trường An nổi đầy gân xanh, toàn thân run rẩy.
Hắn giơ tay tát một cú trời giáng lên mặt Liễu Triêu Nguyệt.
“Chát” một tiếng giòn giã.
Đánh ả ngã chúi người sang một bên, khóe miệng rỉ máu.
“Tiện nhân! Ngươi dám đối xử với ta như vậy sao?”
Liễu Triêu Nguyệt bịt mặt, còn chưa kịp phản ứng.
Một gã tiểu tư chỉ mặc mỗi áo lót đã xông lên, chắn trước mặt ả, nghĩa chính ngôn từ:
“Không được đánh phu nhân!”
Cố Trường An tức đến run bần bật:
“Tiện nô, ngươi phản rồi!”
Hắn không cần nghĩ ngợi, tung một cước đá tới.
Gã tiểu tư kia văng ra ngoài theo tiếng đá, lưng đập mạnh vào cột nhà.
“Phụt” một tiếng phun ra một ngụm máu tươi.
Rồi mềm nhũn trượt xuống đất.
25
“A Kỳ!”
Liễu Triêu Nguyệt thét lên lao tới, ôm lấy gã tiểu tư kia, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Đây là kẻ ả thích nhất.
Mày mắt ôn nhu, khéo mồm khéo miệng nhất, ban đêm lắm chiêu trò nhất.
Cố Trường An cười lạnh:
“Nó giả vờ đấy! Cái chân này của ta thì làm gì có sức lực?”
Nhưng A Kỳ nằm trong lòng Liễu Triêu Nguyệt, máu nơi khóe miệng ngày càng trào ra nhiều hơn.
Gã gian nan giơ tay, chạm vào gò má ả, giọng nói đứt quãng:
“Phu nhân, kiếp này được ở bên người… đáng rồi… Kiếp sau… thật mong còn được gặp lại người…”
Gã thâm tình nhìn ả, đôi môi mấp máy:
“Ta… yêu… người…”
Sau đó, đầu ngoẹo sang một bên, đôi mắt nhắm lại.
Mắt Liễu Triêu Nguyệt đỏ ngầu.
Ả ngẩng đầu lên, giống như một con thú cái bị chọc giận, lao vào Cố Trường An vừa cào vừa cấu:
“A a a! Tại sao ngươi lại giết hắn? Đồ phế vật nhà ngươi! Bản thân ngươi không dùng được nữa rồi, còn muốn ngăn cản ta hướng tới tương lai tốt đẹp sao?”
Nghe thấy hai chữ “phế vật”.
Cố Trường An không thể tin nổi nhìn Liễu Triêu Nguyệt:
“Nàng đã nói, nàng chỉ thích mình ta! Nếu không phải đại ca cưỡng ép nàng, nàng vốn dĩ đã là phu nhân của ta rồi. Nếu không phải vì nàng, ta đã không bưng hồng hoa ép Khương Thanh Từ phá thai! Đã không bị con chó ngươi nuôi cắn đứt! Ngươi bây giờ… lại dám mắng ta là phế vật?”
Liễu Triêu Nguyệt cười khinh bỉ.
Ả quệt máu nơi khóe miệng, hếch cằm lên.
“Bây giờ Cố phủ này, là ta làm chủ. Đồ phế vật như ngươi, đã sớm không còn giá trị lợi dụng nữa rồi. Ngươi tưởng ta thật sự thích ngươi chắc? Nếu không phải vì ngươi là Thế tử, ta liếc mắt nhìn ngươi một cái cũng không thèm!”
Ả gằn từng chữ, hung hăng nói:
“Đồ đàn ông tồi, dựa vào cái gì mà các người có thể năm thê bảy thiếp, còn ta thì không?”
Ả lên gối, húc mạnh vào hạ thân Cố Trường An.
“A!”
Cố Trường An đau đến gập cả người xuống.
Liễu Triêu Nguyệt cười lạnh:
“Phế vật. Nếu ngươi biết điều chút, ta còn có thể bố thí cho ngươi một miếng cơm.”
Cố Trường An ngẩng đầu lên.
Trong mắt chỉ còn lại sự quyết liệt muốn hủy diệt tất cả.
Hắn dùng sức bóp chặt cổ Liễu Triêu Nguyệt.
Liễu Triêu Nguyệt liều mạng vùng vẫy, móng tay rạch lên mu bàn tay hắn từng vệt máu dài.
Chaporia
Bình Luận (0)