Ngay lúc này.
Một con dao găm lặng lẽ được nhét vào tay ả.
Ả không cần nghĩ ngợi.
Trực tiếp đâm thẳng vào ngực Cố Trường An.
26
Cố Trường An ngơ ngác cúi đầu xuống.
Nhìn đóa hoa máu đang từ từ nở rộ trên ngực mình.
“Liễu Triêu Nguyệt, ngươi lại vô tình đến mức này sao?”
Tia sáng cuối cùng trong mắt hắn, lịm tắt.
Sau đó, hắn cười.
Cười còn khó coi hơn cả khóc.
Hắn rút con dao găm trên ngực ra.
Máu phun ra càng cao hơn.
Hắn nắm chặt chuôi dao, dùng hết chút sức lực cuối cùng, đâm mạnh vào tim Liễu Triêu Nguyệt.
“Vậy thì chúng ta cùng chết đi!”
“Buông tay ra! Ai thèm chết cùng đồ phế vật như ngươi chứ!”
Liễu Triêu Nguyệt thét lên, muốn vùng thoát ra.
Nhưng đôi bàn tay của Cố Trường An giống như kìm sắt khóa chặt lấy ả.
Máu của hai người trộn lẫn vào nhau.
Hội thành một vũng đỏ sẫm dưới đất.
Thân thể Cố Trường An dần dần mềm nhũn đi, đầu gục lên vai Liễu Triêu Nguyệt.
Hắn tắt thở rồi.
Chuôi dao hoàn toàn lút sâu vào trái tim Liễu Triêu Nguyệt.
Ả bị Cố Trường An ôm chặt cứng, không thoát ra được, chỉ có thể liều mạng ngoảnh đầu, cầu cứu mấy gã tiểu tư đang co rùm lại trong góc tường:
“Cứu ta… mau cứu ta… các người có ai tới cứu ta không…”
Mấy gã tiểu tư cúi đầu.
Không một ai cử động.
Liễu Triêu Nguyệt tuyệt vọng quay đầu lại, nhìn gã A Kỳ đang ngã bên cột nhà.
“A Kỳ, quả nhiên chỉ có ngươi đối đãi với ta là chân tâm.”
“Phu nhân, người gọi tôi ạ?”
A Kỳ mở mắt ra, hi hi ha ha bò dậy từ dưới đất.
Gã quệt sạch vệt máu nơi khóe miệng, đi tới bên cạnh ta, hơi khom người:
“Hi hi, vừa nãy chẳng qua là đùa với phu nhân chút thôi.”
Gã nhìn khuôn mặt chấn kinh của Liễu Triêu Nguyệt, cười rạng rỡ hơn:
“Phu nhân sao không cười? Là không buồn cười sao?”
Liễu Triêu Nguyệt nhìn chằm chằm vào ta.
Ả đã hiểu ra tất cả.
“Khương Thanh Từ… hóa ra là ngươi… tất cả đều là ngươi sắp đặt!”
Ả vùng vẫy vài cái.
Càng lúc càng chậm, càng lúc càng yếu.
Cuối cùng không cử động nữa.
Mắt vẫn mở trừng trừng.
Bên trong toàn là sự không cam lòng.
27
Khi người của quan phủ đến.
Ta khóc đến hoa lê đái vũ.
Mấy gã tiểu tư quỳ một bên khai báo toàn bộ.
Liễu Triêu Nguyệt đâm Cố Trường An trước, Cố Trường An lại đâm ngược lại Liễu Triêu Nguyệt.
Hai người ôm nhau mà chết.
Ngỗ tác nghiệm thi, hướng của vết thương toàn bộ đều khớp.
Vụ án kết thúc ngay trong ngày.
Lúc ta báo tin tử cho mẹ chồng.
Căn bệnh trung phong của bà vẫn chưa khỏi hẳn, méo miệng nghe ta nói xong.
Trong cổ họng phát ra mấy tiếng “khọt khẹt”.
Đầu ngoẹo đi, chân duỗi thẳng.
Cũng chết rồi.
Ta giúp bà khép lại mí mắt.
“Mẹ chồng, thế này thật tốt, người một nhà các người đông đủ cả rồi.”
Ta gọi toàn bộ nha hoàn bộc tòng đến trước mặt, trả lại văn tự bán thân.
Mỗi người phát cho một khoản bạc tiễn chân.
Những người đó dập đầu kêu thình thịch, cảm ân chảy nước mắt mà đi.
Mấy gã tiểu tư nhìn ta muốn nói lại thôi.
Bọn họ đều từ Nam Phong quán ra.
Từ nhỏ đã bị người ta bán đi bán lại, không kẻ nào là không đáng thương.
Ta đưa cho bọn họ ngân phiếu, giúp bọn họ xóa hồ sơ cũ, lập hộ tịch riêng.
“Sống lại một đời đi, làm một người đường hoàng.”
Mấy người bọn họ vành mắt đỏ hoe, đồng loạt quỳ xuống.
Hô vang “Phu nhân đại ân đại đức, kiếp sau làm trâu làm ngựa báo đáp”.
Ta xua tay, không để bọn họ quỳ hết.
Làm trâu làm ngựa thì không cần đâu.
Kiếp sau đầu thai vào chỗ tốt, hơn bất cứ thứ gì.
Đồ đạc trong phủ, thứ gì bán được thì bán, thứ không bán được thì phân phát sạch.
Ngân phiếu đổi được một xấp dày cộp, ta giắt trong lòng đi đón Vượng Tài.
Không.
Nó bây giờ đổi tên là Như Ý rồi.
Vượng Tài là cái tên do Liễu Triêu Nguyệt đặt, cũng giống như con người ả, tầm thường dung tục vô cùng.
Một người một chó, một cỗ xe ngựa.
Ta rời khỏi tòa phủ đệ đã giam cầm ta suốt ba năm.
Cánh cửa đỏ phía sau chậm rãi khép lại.
Ta đến nhìn lại một cái cũng lười.
Vệt bánh xe nghiền qua quan đạo, càng đi càng xa, thẳng tiến về phía Nam.
Ta đến Thái Thương.
Lúc tới nơi vừa vặn là cuối thu.
Nghìn mẫu ruộng lúa vàng óng đang vào mùa gặt, gió sông lướt qua bãi sậy, xào xạc vang rền.
Như Ý vui sướng chạy nhảy trên bờ ruộng.
Làm kinh động một đàn chim sẻ vỗ cánh bay vút lên trời xanh.
Ta mở hai cửa tiệm ở đây.
Một tiệm bán trà, một tiệm bán sách.
Ngày tháng như dòng nước chảy, không vội không vàng, yên bình tĩnh lặng.
Còn về đứa bé?
Có lẽ là thực sự không có duyên phận.
Tháng thứ hai, nó theo một đợt quỳ thủy, lặng lẽ rời đi.
Nhưng thế cũng tốt.
Ta có Như Ý là đủ rồi.
(Toàn văn hoàn.)
Chaporia
Bình Luận (0)