“Những bất công sờ sờ ngay trước mắt đó, ngài chọn cách nhắm mắt làm ngơ. Liễu Nhược Quân chẳng qua chỉ làm cái việc mà ngài lười làm thôi.”

Hắn đứng phắt dậy.

“Ta không phải—”

“Ngài không phải cái gì? Không phải có ý đó? Không phải cố ý bạc đãi ta?”

Ta cũng đứng dậy.

“Tạ Yến Từ, ngài biết điều khiến ta lạnh lòng nhất là gì không? Không phải hôn thư, không phải cáo mệnh, cũng không phải ba trăm vạn lạng bạc kia.”

“Mà là ngay trên phố Trường An, ngài dùng roi ngựa gõ vào lòng bàn tay, bảo ta rằng: nàng cũng đã đợi mười năm rồi, gắng chịu thêm vài năm nữa. Khi ngài thốt ra câu đó, giọng điệu chẳng khác gì đang phân phó cho một tên sai vặt dưới trướng.”

Khuôn mặt hắn xám xịt đi.

“Ngài chưa bao giờ cảm thấy mắc nợ ta, ngài cho rằng mọi thứ ta làm đều là điều hiển nhiên. Bởi vì ta là người của ngài, là vật đính kèm trong hậu viện của ngài, bạc của ta, tâm sức của ta, mười năm thanh xuân của ta, tất thảy đều là cái giá ngài có thể tùy ý chi phối.”

“Đến tận hôm nay, ngài đến đây cũng chẳng phải vì ngài cảm thấy có lỗi với ta.”

“Ngài đến vì chuyện trên triều đường làm ngài mất mặt, ngài cần một lời giải thích.”

Hắn không phản bác.

Vì không thể phản bác.

Chuyện này đã gây chấn động không nhỏ trên triều đường ngày hôm đó. Thánh thượng nể tình Hầu phủ có công hộ quốc nên không trách phạt, nhưng cả mặt mũi lẫn tôn nghiêm của hắn đều không còn chỗ giấu.

Trong hoa sảnh im ắng một lúc lâu.

Hắn thò tay vào ngực áo, lấy ra một vật.

Là một chiếc vòng ngọc bích vỡ làm ba khúc đã được dán lại.

“Nàng ném trên phố,” hắn đặt chiếc vòng lên bàn

“Ta sai người nhặt về, tìm thợ thủ công tu bổ lại.”

Ta cúi đầu nhìn chiếc vòng, trong kẽ hở dán lại vẫn còn lưu lại vết keo đã khô ráp.

“Tạ Yến Từ, vỡ là vỡ.”

“Thứ đã phải dán lại với nhau, không gọi là nguyên vẹn như thuở ban đầu, mà gọi là vết nứt.”

Tay hắn thõng xuống.

“Vậy nàng nói cho ta biết, nàng còn muốn gì nữa? Những gì ta làm được ta đều sẽ làm.”

Ta không nhìn chiếc vòng ngọc đó nữa.

“Ta không cần ngài làm gì cả, ta chỉ cần một thứ.”

“Nàng nói đi.”

“Thư hòa ly.”

Hai chữ này vừa rơi xuống, bốn bề tĩnh lặng.

Mắt hắn trong nháy mắt đỏ ngầu.

“Chiêu Ninh—”

“Ngài đã không cho ta được danh phận chính thê, vậy hãy cho ta một sự kết thúc đường hoàng.” Ta cố giữ giọng nói bình ổn

“Ngày mai ta sẽ sai người thảo sẵn văn thư, ngài ký tên điểm chỉ, chúng ta rành rọt mà dứt bỏ cho sạch sẽ.”

“Nói cho cùng chúng ta đến một cuộc hôn nhân hợp pháp cũng không tính là có, tờ hòa ly này chẳng qua chỉ là đi một cái quá trình mà thôi.”

Hắn đứng đó, đôi môi run rẩy vài cái nhưng không thốt nên lời.

Cuối cùng, hắn xoay người bước đi.

Khi cánh cửa đóng lại sau lưng hắn, gió đêm ùa vào, thổi tắt ngọn nến trên bàn.

Ta ngồi trong bóng tối một lúc, giơ tay gom chiếc vòng ngọc vỡ nát kia vào lòng bàn tay.

Không phải vì luyến tiếc.

Chỉ là muốn nắm lấy nó lần cuối.

Sau đó ta kéo ngăn kéo ra, thả nó vào trong.

Đóng lại.

Ba ngày sau, văn thư hòa ly đã thảo xong.

Ta ký tên lên đó, đóng con dấu tư nhân của Thẩm gia, rồi sai Triệu Hành đem đến Hầu phủ.

Ngày nhận được văn thư, Tạ Yến Từ không ký.

Ngày thứ hai cũng không.

Triệu Hành chạy tới chạy lui ba bận, lần nào về cũng báo rằng Hầu gia đã khóa văn thư lại, không chịu gặp mặt.

Đến sáng ngày thứ tư, kết quả hội thẩm của Lễ bộ và Ngự sử đài đã có.

Liễu Nhược Quân phạm tội lừa gạt cáo mệnh, cấu kết ngoại thích, can thiệp vào quy trình đăng ký hôn thư, mạo lĩnh quân lương… nhiều tội phạt cùng lúc: tước bỏ cáo mệnh Tam phẩm, biếm làm thứ dân, đuổi về nguyên quán.

Họ hàng nhà họ Liễu ở kinh thành là Liễu Trọng Khanh bị tước bỏ công danh giám sinh, vĩnh viễn không được trọng dụng.

Lúc thánh chỉ hạ xuống, nghe đồn Liễu Nhược Quân quỳ trong từ đường suốt một ngày, đầu gối tứa cả m á u.

Tạ Hằng được tiên sinh ở Thái học tạm thời giữ lại, không bị liên lụy. Đây là do ta đã đ á n h tiếng trước với Mạnh Viễn Đạo.

Trẻ con vô tội.

Chuyện này ta vẫn có thể làm chủ.

Đến ngày thứ năm, phong thưởng của Lễ bộ cũng được ban xuống.

Thánh thượng phá lệ, lấy công lao đóng góp quân nhu làm cớ, ban cho ta tước hiệu Nghi Thương phu nhân, hàm Chính tứ phẩm.

Không cần dựa dẫm vào môn mi của bất kỳ ai.

Là do tự tay ta giành lấy.

Lúc nhận thánh chỉ, hốc mắt Triệu Hành đỏ hoe, bị ta lườm cho một cái đành phải thu lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...