20px

“Cho ta một cơ hội. Để ta dùng quãng đời còn lại bù đắp cho nàng, được không?”

Ta nhìn sâu vào mắt hắn.

Không chỉ có sự van xin.

Mà còn có một sự cố chấp, vặn vẹo gần như điên loạn.

Một kẻ có thể tự tay sát hại vua cha, ta nghĩ hắn đã điên thật rồi.

Ta chậm rãi rút tay ra.

“Bùi Yến Lễ, ta không muốn.”

Biểu cảm trên mặt hắn đông cứng lại.

“Nàng nói gì?”

“Ta nói, ta không muốn.”

Vẻ mặt của hắn từng chút, từng chút một rút đi.

Ánh đèn lúc sáng lúc tỏ, ta không nhìn rõ mặt hắn.

“Ôn Ninh, nàng nói lại lần nữa xem.”

“Ta không muốn.” Ta ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hắn

“Bùi Yến Lễ… không, Hoàng thượng, ngài buông tha cho ta đi.”

Ánh mắt Bùi Yến Lễ dần dần trở nên lạnh lẽo.

Hắn bỗng bật cười.

“Thẩm Ôn Ninh, nàng nghĩ trẫm đang cầu xin nàng sao?”

Máu trong người ta lạnh toát.

Giây tiếp theo, hắn xô cửa bước ra ngoài.

Trước khi đi, hắn để lại một câu:

“Nếu nàng không chịu làm Hoàng hậu này, người của Thẩm gia, một kẻ cũng không giữ lại.”

Sau khi Bùi Yến Lễ rời đi, ta và bà lão nhìn nhau không nói nên lời.

Hiện tại, bà ấy là ma ma trên danh nghĩa của ta.

Bùi Yến Lễ không biết thân phận thật sự của bà ấy.

Bên ngoài gió lạnh nổi lên bốn bề, thổi đập vào giấy dán cửa sổ vang lên tiếng xào xạc.

“Giết hắn đi.” Bà ấy đột nhiên lên tiếng.

Ta ngoắt đầu sang nhìn bà.

“Bà nói gì?”

“Ta nói, giết hắn đi!”

Bà lão nhắm mắt lại.

“Hắn sẽ không mang lại hạnh phúc cho cô đâu.”

“Hắn đã hủy hoại cả một đời của ta rồi, ta không muốn để hắn hủy hoại cuộc đời của cô nữa.”

Sau buổi thiết triều sáng hôm sau, ta đến điện Càn Thanh.

Bùi Yến Lễ đang ngồi sau long án phê duyệt tấu chương.

Thấy ta bước vào, hắn đặt bút chu sa xuống.

“Nghĩ kỹ rồi chứ?”

“Nghĩ kỹ rồi.” Ta đứng giữa điện, phủ phục quỳ mọp xuống đất

“Ta gả. Nhưng ta có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Giết Nhị hoàng tử Bùi Yến Trinh.”

Bùi Yến Trinh là người huynh đệ duy nhất chưa bị hắn giết.

Nghe nói y đã phát điên.

Cũng chính vì cả ngày điên điên dại dại nên mới thoát được một kiếp.

Hắn nheo mắt lại.

“Tại sao?”

“Bởi vì hắn còn sống, ngai vàng này của ngài ngồi không yên đâu.”

Ta nói, “Nếu có kẻ mượn danh nghĩa của hắn dấy binh thảo phạt kẻ phản nghịch, ngài nắm được mấy phần thắng?”

Bùi Yến Lễ im lặng rất lâu.

“Nàng đang lo nghĩ cho trẫm sao?”

“Đương nhiên.”

Ta nhoẻn miệng cười, “Hơn nữa nếu ngài chết, ta làm Hoàng hậu của ai?”

Hắn vươn tay nâng khuôn mặt ta lên.

“Ôn Ninh, cuối cùng nàng cũng chịu tha thứ cho trẫm rồi.”

“Ba ngày sau, trẫm sẽ mở tiệc trong cung, mời Nhị đệ vào cung. Đến lúc đó, trẫm sẽ đích thân kết liễu hắn.”

Ba ngày sau, trong cung mở tiệc.

Nhị hoàng tử Bùi Yến Trinh nhận lời vào cung.

Hắn quả nhiên si ngốc, trên người còn mặc trang phục của thái giám.

Bữa tiệc được tổ chức tại điện Thái Hòa.

Tiếng đàn sáo du dương, chén thù chén tạc đan xen.

Văn võ bá quan ngồi xếp hàng hai bên.

Ai cũng biết đêm nay ắt sẽ có một trận gió tanh mưa máu, nhưng không một ai dám vạch trần.

Ta ngồi cạnh Bùi Yến Lễ, mặc bộ phượng bào màu đỏ tươi, gắt gao nắm chặt ống tay áo.

Bùi Yến Lễ nâng chén rượu lên, hướng về phía Nhị hoàng tử ra hiệu.

“Nhị đệ, trẫm kính đệ một ly.”

Bùi Yến Trinh xõa tóc rối bù, cười hềnh hệch nâng chén rượu lên, uống cạn một hơi.

Trong điện im lặng như tờ.

Tất cả mọi người đều nín thở, chờ đợi Nhị hoàng chết bất đắc kỳ tử.

Nhưng người ngã xuống, không phải Bùi Yến Trinh.

Mà lại là Bùi Yến Lễ.

Chén rượu tuột khỏi tay hắn, sắc mặt hắn trong nháy mắt trở nên trắng bệch.

Giây tiếp theo, hắn ngã quỵ xuống đất, miệng phun ra một búng máu tươi.

Không ai biết, trong tay áo ta, đang giấu một chiếc lọ sứ nhỏ.

Hạc đỉnh hồng.

Không màu không mùi, chạm máu là chết.

Ta đã sớm bôi nó lên thành trong chén rượu của Bùi Yến Lễ.

Rượu do ta tự tay đưa, hắn đương nhiên tin tưởng không phòng bị.

“Nàng…” Hắn phản ứng lại, trừng lớn mắt nhìn ta

“Là nàng?”

Đáng tiếc, giọng của hắn quá nhỏ.

Mọi người xung quanh hoàn toàn không nghe thấy.

Ta giả vờ hoảng sợ tột độ, nhào lên người hắn:

“Thích khách, mau bắt thích khách!”

Đồng tử của hắn từng chút từng chút một dãn to, giống như hai vì sao đang dần lụi tắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...