20px

Bùi Yến Trinh không còn giả điên giả dại nữa.

Y là người đầu tiên phản ứng lại, cất cao giọng hô hoán:

“Ngự lâm quân đâu? Có thích khách!”

Sau khi Bùi Yến Lễ chết, Bùi Yến Trinh danh chính ngôn thuận tiếp quản triều chính.

Là bà lão đã đoán ra, Nhị hoàng tử đang giả điên giả dại.

Hắn xưa nay luôn cẩn trọng.

Cho nên khi nghe ta nói muốn giúp hắn đoạt lấy ngai vàng, hắn đã vui vẻ nhận lời.

Hoặc là cả đời giả điên, hoặc là đánh cược một ván.

Hắn đã thắng.

Đương nhiên, hắn không hề truy cứu chuyện ta hạ độc.

Nghe nói ta muốn xuất cung, trải qua những ngày tháng bình dị thường dân.

Hắn vui vẻ gật đầu:

“Nếu có khó khăn gì, cứ đến tìm trẫm bất cứ lúc nào.”

Để ban thưởng cho ta, hắn còn sắc phong cho ta tước vị Quận chúa, ban thưởng ngàn mẫu ruộng tốt.

Ta tạ ơn rồi rời khỏi điện Thái Hòa.

Khi đi đến cổng cung, ta quay đầu nhìn lại một cái.

Tòa hoàng cung này, kiếp trước đã từng giam cầm “ta” cả một đời.

May thay, cơn ác mộng đã tan biến.

Trong xe ngựa, bà lão ngồi cuộn ở một góc.

Bà ấy nhắm mắt, giống như đã thiếp đi.

Giờ phút này, vết sẹo gớm ghiếc trên mặt bà ấy đã hoàn toàn biến mất.

Bà ấy của hiện tại, trông thật phú quý, hiền hòa.

Giống như đã trải qua một đời bình an, viên mãn.

Một vệt sáng lóe lên trên người bà.

“Cô phải đi rồi sao?”

“Ừm. Đã đến lúc rồi.”

“Đi đâu?”

“Đi đến nơi mà ta nên thuộc về.”

Cơ thể bà ấy bắt đầu trở nên trong suốt, giống như sương mù chậm rãi tan ra.

“Ôn Ninh, hãy đi tìm Chu Nghiên Thư, sống một đời cho thật tốt.”

“Chu Nghiên Thư?”

Ta chưa từng nghe qua cái tên này bao giờ.

“Kiếp trước, chàng ấy đã đem lòng ái mộ cô.”

Giọng bà lão ngày một mờ nhạt.

“Sau khi cô chết, chính chàng ấy là người đã nhặt xác cho cô, lập bia mộ cho Thẩm gia.”

“Trước khi chết chàng ấy nói, điều khiến chàng hối hận nhất trong cuộc đời này, chính là chưa kịp nói với cô rằng, chàng ấy thích cô.

“Kiếp này, sau khi cô trở thành Hoàng hậu, chàng ấy đã từ quan mở một thiện đường, chuyên thu nhận những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa.”

Bà ấy nhìn ta, trong mắt lấp lánh lệ quang.

“Đi tìm chàng ấy đi, Ôn Ninh. Đừng bỏ lỡ thêm nữa.”

Sau đó, bà ấy biến mất.

Giống như một cơn gió thoảng qua, chẳng để lại dấu vết gì.

Chỉ còn vương lại trong xe ngựa mùi hương hoa mộc quế thoang thoảng.

Trên con phố dài.

Sâu trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh.

Cánh cửa khép hờ, từ bên trong truyền ra tiếng trẻ con học bài.

Giọng đọc trong trẻo non nớt, giống như tiếng chim hót đầu xuân.

Ta đứng trước cửa, do dự hồi lâu.

Xuân Hạnh đứng phía sau nhỏ giọng hỏi: “Tiểu thư, chúng ta có vào không?”

Ta hạ quyết tâm, gõ nhẹ lên cửa.

Người mở cửa có một đôi bàn tay với các đốt ngón tay thon dài rõ ràng.

Ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy một khuôn mặt.

Trường sam màu nguyệt bạch, mặt mày ôn nhuận, khóe môi ngậm ý cười.

Đôi mắt của chàng rất trong trẻo.

Giống như một vũng suối trong vắt giữa rừng sâu, phản chiếu hình bóng của ta.

Chàng sững sờ.

“Thẩm cô nương — không, Hoàng hậu nương nương?”

Cuốn sách trong tay rơi bộp xuống đất, chàng hoàn toàn không hay biết.

Gió thổi qua cây mộc quế.

Vài chiếc lá vàng rụng xuống, rơi vào giữa khoảng không của hai chúng ta.

Ta bước lên hai bước, đứng ngay trước mặt chàng.

“Này, ta không phải là cái thứ Hoàng hậu gì đâu nhé.”

“Ta là Thẩm Ôn Ninh, làm quen chút đi.”

Vành tai chàng bỗng chốc ửng đỏ.

Một cảm giác quen thuộc khó tả dâng lên từ tận đáy lòng.

Ta ngoái đầu nhìn lại con đường mình vừa đi qua.

Con phố dài vắng vẻ, không còn chút bóng dáng đau khổ của ngày xưa.

Chỉ còn lại mùi hương hoa mộc quế ngòn ngọt tràn vào từ đầu ngõ.

Từ xa xa vẳng lại tiếng chuông trống chiều.

Giống như một lời chúc phúc muộn màng.

Cho nên kiếp này của ta, nhất định sẽ hạnh phúc, phải không?

—HẾT—

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...