“Tiếp theo, xin mời anh trai cô dâu — anh Chu Húc — trao cô dâu cho chú rể!”
Chu Húc dẫn Chu Tiểu Mạn đi tới trước sân khấu, đặt tay cô ta vào tay Trần Hạo.
Anh ta vỗ nhẹ lên vai Trần Hạo.
“Trần Hạo, anh giao Tiểu Mạn cho cậu. Sau này đối xử tốt với em gái anh.”
Trần Hạo gật đầu.
“Anh yên tâm.”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Tiếng reo hò vang lên.
Tiền Mỹ Phượng quả nhiên khóc thật.
Bà ta lấy khăn tay đỏ che mặt, vừa khóc vừa cười.
Có người bên cạnh vội đưa khăn giấy.
Tôi đứng phía sau bụi cây, nhìn toàn bộ cảnh tượng đó.
Hơn hai trăm người.
Không một ai cảm thấy có vấn đề.
Đám cưới này được tổ chức trong một căn biệt thự không thuộc về họ.
Ổ khóa bị lén cạy thay.
Địa điểm bị chiếm dụng mà chưa từng có sự đồng ý của chủ nhà.
Toàn bộ trang trí, dựng sân khấu, bày biện…
Đều đang giẫm đạp lên tài sản riêng của người khác.
Nhưng trong mắt hơn hai trăm con người ấy…
Đây chỉ là một hôn lễ thể diện.
Hoành tráng.
Đáng ngưỡng mộ.
Nhà họ Chu thật có mặt mũi.
Chu Húc thật có bản lĩnh.
Chu Tiểu Mạn thật hạnh phúc.
Tô Dao đứng cạnh tôi, cả người cứng đờ như đá.
Nắm tay cô ấy siết chặt đến mức nổi gân xanh.
Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay thành từng vệt cong hình trăng khuyết.
“Lâm Hạ.”
Giọng cô ấy như bị ép ra khỏi cổ họng, phải dùng hết sức mới kìm được bản thân.
“Nếu cậu còn chưa ra tay…”
“Thì tớ tự lên đó luôn.”
“Đợi thêm chút nữa.”
Giọng tôi vẫn bình tĩnh không gợn sóng.
“Còn đợi cái gì nữa?”
“Đợi bọn họ đi hết bước cuối cùng.”
Trên sân khấu, MC lại cất giọng.
“Tiếp theo là nghi thức trao nhẫn!”
Chu Tiểu Mạn nhận hộp nhẫn từ tay Trần Hạo.
Mở ra.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương.
Không lớn.
Nhưng dưới nắng vẫn miễn cưỡng lóe sáng vài lần.
Hai người trao nhẫn cho nhau.
“Xin chú rể hôn cô dâu!”
Trần Hạo cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán Chu Tiểu Mạn.
Cả đám đông lập tức bùng nổ.
Tiếng huýt sáo.
Tiếng vỗ tay.
Tiếng cười.
“Tiếp theo, xin mời mẹ cô dâu — bà Tiền — lên sân khấu phát biểu!”
Tiền Mỹ Phượng lau nước mắt rồi đứng dậy.
Bà ta bước lên sân khấu, nhận micro.
Hắng giọng.
“Kính thưa họ hàng bạn bè!”
Giọng bà ta còn hơi run vì vừa khóc, nhưng âm lượng vẫn vang dội.
“Tiểu Mạn là cục thịt trong tim tôi! Từ nhỏ tôi đã nói với nó rồi, mẹ không có bản lĩnh gì, nhưng anh trai con có tiền đồ!”
“Anh trai con sẽ cho con sống thật tốt!”
Bà ta quay sang Chu Húc.
“Húc à! Mẹ không uổng công thương con!”
“Con mua cho em gái cả một căn biệt thự lớn thế này làm của hồi môn!”
“Đời này mẹ mãn nguyện rồi!”
Tiếng vỗ tay lại vang lên.
“Căn biệt thự này!”
Giọng Tiền Mỹ Phượng đột nhiên cao vút thêm một quãng.
Bà ta giơ tay chỉ về phía căn nhà phía sau.
“Con trai tôi bỏ ra hơn mười triệu tệ để mua!”
“Mọi người nhìn đi!”
“Sân rộng thế này! Nhà đẹp thế này!”
“Nhà họ Chu chúng tôi nuôi được một đứa con trai giỏi như vậy!”
Cả đám đông lại vỗ tay rào rào.
Có người hô lớn:
“Chị Mỹ Phượng đúng là có phúc!”
Tiền Mỹ Phượng cười tới mức mắt híp thành một đường chỉ.
“Hôm nay!”
“Tôi tuyên bố trước mặt tất cả mọi người!”
Bà ta hít sâu một hơi.
“Căn biệt thự này!”
“Kể từ hôm nay!”
“Chính là nhà mới của Tiểu Mạn và Trần Hạo!”
Bà ta quay sang mẹ Trần Hạo.
“Thông gia à! Đây là thành ý của nhà họ Chu chúng tôi! Bà cứ yên tâm, Tiểu Mạn gả qua đó tuyệt đối không chịu thiệt!”
Mẹ Trần Hạo đứng dậy, đầy vẻ hài lòng gật đầu.
Biểu cảm mãn nguyện gần như không che giấu nổi.
“Tiếp theo!”
Tiền Mỹ Phượng vỗ tay một cái.
“Xin mời con trai tôi — Chu Húc — lên sân khấu ký giấy ủy quyền sang tên biệt thự ngay tại chỗ!”
Ánh mắt tôi lập tức co rút lại.
Tô Dao hít mạnh một hơi lạnh.
“Giấy sang tên?! Bọn họ định sang tên ngay tại đây luôn?!”
Trên sân khấu, có người bê lên một chiếc bàn nhỏ.
Trên bàn đặt một tập tài liệu.
Một cây bút.
Chu Húc bước tới trước bàn, cầm bút lên.
Anh ta quay đầu nhìn khắp đám đông.
Hơn hai trăm gương mặt đầy mong chờ.
Mẹ anh ta đứng cạnh, mắt đỏ hoe, gương mặt tràn ngập tự hào.
Em gái anh ta khoác tay chú rể, ánh mắt đầy ỷ lại.
Chu Húc cúi xuống nhìn tài liệu.
Trên giấy ghi rõ:
“Giấy ủy quyền thay đổi quyền sở hữu nhà ở.”
Mục người ủy quyền ghi:
“Chu Húc.”
Mục người nhận chuyển nhượng ghi:
“Chu Tiểu Mạn.”
Anh ta cầm bút lên.
“Không được rồi, tớ phải lên đó.”
Tô Dao bước lên một bước.
Tôi kéo mạnh cô ấy lại.
“Anh ta ký không có hiệu lực.”
“Hả?”
“Anh ta không phải chủ sở hữu hợp pháp.”
Tôi nhìn sân khấu.
“Dù có ký thì tờ giấy đó cũng vô giá trị.”
Tô Dao ngây người.
“Vậy bọn họ đang làm cái gì?”
“Diễn.”
Tôi nói.
“Diễn cho hơn hai trăm người xem một vở kịch.”
“Diễn xong…”
“Thì tới lúc hạ màn rồi.”
Chu Húc cúi đầu ký tên mình lên giấy.
Chaporia
Bình Luận (0)