20px

“Tớ lên trên xem một chút.”

Tôi nói với Tô Dao.

“Đi đâu?”

“Tầng hai.”

“Tớ đi với cậu.”

“Không cần.”

Tôi lắc đầu.

“Cậu ở đây giúp tớ quan sát. Nếu có chuyện gì thay đổi thì nhắn cho tớ.”

Tô Dao do dự hai giây rồi gật đầu.

Tôi men theo cầu thang bên hông sân sau lên tầng hai.

Đèn hành lang đã bị đổi thành màu hồng.

Trên tường dán đầy chữ Hỷ cắt giấy đỏ chói.

Tôi đi tới trước cửa phòng ngủ chính.

Cửa mở toang.

Mấy chuyên viên trang điểm đã rời đi rồi.

Trong phòng bừa bộn vô cùng.

Trên giường chất đầy túi mỹ phẩm, dây máy sấy, máy uốn tóc và những hộp đựng quần áo bị xé tung.

Dưới đất vương vãi khăn giấy, tăm bông cùng vài mảnh phấn má bị vỡ.

Ga giường của tôi đã bị thay thành bộ màu đỏ thêu long phụng.

Rèm cửa của tôi bị kéo xuống, ném vào góc phòng.

Đèn quanh gương trang điểm vẫn còn sáng.

Tôi bước tới trước bàn trang điểm.

Kéo ngăn thứ hai ra.

Bên trong trống không.

Tôi lại mở ngăn thứ nhất, rồi ngăn thứ ba.

Vẫn không có gì.

Toàn bộ trang sức của tôi…

Chiếc vòng ngọc bà ngoại để lại.

Đôi bông tai ngọc trai.

Sợi dây chuyền vàng.

Đều biến mất sạch.

Tôi đứng trước những ngăn kéo trống rỗng.

Rất lâu sau mới chậm rãi đóng chúng lại.

Ngón tay dừng trên mép bàn trang điểm hai giây.

Sau đó lấy điện thoại ra, mở lại phần phát lại camera giám sát, tua nhanh tìm kiếm.

Hình ảnh lao vun vút trên màn hình.

Cuối cùng dừng lại ở một thời điểm ba ngày trước.

Trong video, Tiền Mỹ Phượng đang đứng trước chiếc bàn trang điểm này.

Bà ta kéo ngăn kéo ra, lấy từng món trang sức bên trong bỏ vào một túi nhung đỏ.

Mỗi lần lấy một món, bà ta đều giơ lên dưới ánh đèn ngắm nghía, miệng lẩm bẩm gì đó.

Đến chiếc vòng ngọc xanh cuối cùng…

Bà ta còn thử đeo lên tay mình.

Do dự vài giây.

Rồi tháo xuống, nhét vào túi.

Sau đó xách túi rời khỏi phòng.

Tôi dừng video ở đúng khoảnh khắc Tiền Mỹ Phượng đóng cửa lại.

Ngón tay dừng trên màn hình ba giây.

Rồi chụp màn hình.

Lưu riêng đoạn video đó lại.

Thoát khỏi phần phát lại camera.

Rời khỏi phòng ngủ chính.

Trước khi xuống lầu, tôi đi ngang qua cửa ban công.

Cửa hé mở một nửa.

Tôi đẩy cửa bước ra ngoài.

Mấy chậu bạc hà của tôi vẫn còn nằm ở góc.

Ba chậu thì có hai chậu bị lật ngã, đất đổ tung tóe.

Lá bạc hà vì lâu không tưới nước nên rũ xuống, vài lá đã úa vàng.

Chỉ còn chậu hương thảo duy nhất chưa bị đổ.

Nó lớn không đẹp lắm.

Nhưng vẫn còn sống.

Tôi dựng lại hai chậu cây bị ngã, dùng tay gom phần đất rơi vãi, bốc từng nắm bỏ trở lại chậu.

Ngón tay dính đầy bùn đất.

Tôi không lau.

Chỉ đứng trên ban công nhìn cảnh náo nhiệt phía dưới.

Chu Tiểu Mạn và Trần Hạo đã đi mời rượu xong.

Hai người đang đứng trước bức tường hoa tạo đủ mọi dáng để chụp ảnh.

Có người giơ gậy selfie quay video.

Một cô gái trẻ còn dựng hẳn giá livestream, vừa quay vừa kích động nói chuyện với camera.

Tôi nhìn khung hình livestream đó.

Rồi lấy điện thoại ra.

Gửi tin nhắn cho một số điện thoại.

“Livestream trên nền tảng nào? Tên tài khoản là gì?”

Chưa đầy một phút, tin nhắn trả lời tới.

Một tên nền tảng.

Một ID tài khoản.

Tôi bấm vào.

Trong livestream…

Là biệt thự của tôi.

Góc trên bên trái hiển thị số người xem trực tiếp:

1.200 người.

Tiêu đề livestream viết:

“Hôn lễ biệt thự view biển trị giá hàng chục triệu! Đám cưới trong mơ!”

Tôi nhìn con số đó.

Một nghìn hai trăm người.

Vẫn chưa đủ.

Ba giờ chiều, nghi thức hôn lễ chính thức bắt đầu.

Trên bãi cỏ phía trước lều tiệc dựng tạm một sân khấu lễ cưới.

Voan trắng.

Cổng hoa tươi.

Thảm đỏ kéo dài từ lều tiệc tới tận sân khấu.

Nhạc cưới vang lên từ hai chiếc loa công suất lớn, ồn tới mức cả con phố đều nghe thấy.

Tôi và Tô Dao đứng ở góc sân sau, bị hàng bụi cây che khuất một nửa.

Hơn hai trăm khách mời dưới lều đều ùa ra bãi cỏ, đứng thành hình bán nguyệt.

Điện thoại giơ kín cả một vùng.

Chu Húc đứng một bên sân khấu, biểu cảm nghiêm túc đầy trang trọng.

Tiền Mỹ Phượng ngồi hàng ghế đầu, tay cầm khăn tay đỏ, mắt đã đỏ hoe, chưa bắt đầu mà trông như sắp khóc tới nơi.

Ông Chu Đại Quốc — người được gọi là “chú Chu” kia — ngồi cạnh bà ta, tựa lưng ra sau ghế, chân vắt chéo.

MC đám cưới là một thanh niên mặc áo vest đen, giọng cực kỳ vang.

“Kính thưa quý vị quan khách! Hôm nay là ngày vui của cô Chu Tiểu Mạn và anh Trần Hạo!”

Cả đám đông đồng loạt vỗ tay.

“Xin mời cô dâu chú rể bước vào lễ đường!”

Nhạc vang lên.

Trần Hạo bước ra từ một bên sân khấu, đứng ngay chính giữa, hai tay đặt trước người.

Chu Tiểu Mạn từ cửa chính biệt thự bước ra.

Chiếc váy cưới của cô ta lấp lánh dưới nắng.

Từng bước từng bước giẫm lên thảm đỏ, tiến về phía sân khấu.

Cô ta khoác tay Chu Húc.

Chu Húc đưa em gái vào lễ đường.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...