20px

Âm thanh cũng cực kỳ rõ.

Tô Dao nhìn màn hình, miệng chậm rãi mở to.

“Mấy camera này còn có chức năng ghi hình?”

“Ghi hình HD hai mươi bốn tiếng.”

Tôi nói.

“Tự động lưu lên cloud.”

“Trong vòng ba mươi ngày có thể trích xuất bất cứ lúc nào.”

Tô Dao hít sâu một hơi lạnh.

Cô ấy quay đầu nhìn lại Tiền Mỹ Phượng đang thao thao bất tuyệt dưới lều tiệc.

Người phụ nữ mặc sườn xám đỏ ấy hoàn toàn không biết…

Mỗi một chữ bà ta vừa nói đều đã bị ghi lại sạch sẽ.

“Cậu đúng là quá ác.”

Tô Dao nhỏ giọng nói.

Tôi không đáp.

Trong lều tiệc, cuối cùng màn phát biểu của Tiền Mỹ Phượng cũng kết thúc.

Bây giờ tới lượt Chu Húc.

Anh ta đứng dậy.

Điều chỉnh độ cao của micro.

Rồi bắt đầu phát biểu.

“Kính thưa các cô chú bác, họ hàng bạn bè, xin chào mọi người.”

Giọng Chu Húc khá tốt.

Không hề run sân khấu, âm lượng cũng vang dội.

“Hôm nay là ngày em gái tôi, Tiểu Mạn, xuất giá. Với tư cách là anh trai, tôi thật sự rất vui.”

Anh ta dừng lại một chút.

“Mọi người cũng thấy rồi đấy…”

Anh ta đưa tay chỉ về căn biệt thự phía sau.

“Căn biệt thự này…”

“Là thành quả tôi vất vả bươn chải nhiều năm ở thành phố này mới tích góp mua được.”

Tôi nghe thấy hơi thở Tô Dao nặng hẳn đi.

Tôi giữ chặt cánh tay cô ấy.

“Tiểu Mạn từ nhỏ đã đi theo tôi. Tôi từng hứa với nó rằng sẽ cho nó những thứ tốt nhất.”

“Hôm nay, tôi lấy căn biệt thự này làm của hồi môn tặng cho Tiểu Mạn.”

Cả lều tiệc lập tức vang dội tiếng vỗ tay.

Có người hô:

“Chu Húc giỏi lắm!”

Có người cười lớn:

“Anh cả nhà họ Chu đúng là sống nghĩa khí!”

Mẹ của Trần Hạo ngồi đối diện, vẻ mặt từ dè dặt biến thành hài lòng thấy rõ.

Bà ta quay đầu nói nhỏ gì đó với chồng.

Cha Trần Hạo liên tục gật đầu.

Chu Tiểu Mạn đứng dậy, đi vòng qua khoác tay Chu Húc.

“Cảm ơn anh!”

Giọng cô ta ngọt đến phát ngấy.

“Sau này căn nhà này sẽ là tổ ấm của em và Trần Hạo!”

Chu Húc vỗ nhẹ lên mu bàn tay em gái, vẻ mặt đầy mãn nguyện.

Ông chú Chu ở bàn chính đứng lên nâng ly:

“Nào nào nào! Vì Chu Húc và Tiểu Mạn, cạn ly!”

Cả lều tiệc đồng loạt nâng cốc.

Tiếng cụng ly vang lên liên tiếp.

Tiếng cười, tiếng chúc phúc, tiếng nói chuyện hòa lẫn dưới mái lều.

Tôi đứng phía sau giàn hoa, thu hết tất cả vào mắt.

Hơn hai trăm người.

Không một ai nhắc tới tên tôi.

Không ai hỏi lấy một câu:

“Chủ nhân thật sự của căn nhà đâu?”

Cũng chẳng ai cảm thấy có gì không đúng.

Trong nhận thức của tất cả mọi người…

Đây chính là nhà của Chu Húc.

Là biệt thự Chu Húc tự mình kiếm tiền mua được.

Là món quà Chu Húc cam tâm tình nguyện tặng em gái.

Còn người vợ cũ tên Lâm Hạ…

Không có nửa điểm liên quan.

Mắt Tô Dao đỏ lên.

Không phải vì đau lòng.

Mà vì tức.

Cô ấy cắn mạnh môi dưới, ép từng câu chửi tục sắp bật ra nuốt ngược trở vào.

“Vẫn chưa tới lúc à?”

Cô ấy hỏi.

“Còn thiếu một chút.”

Tôi đáp.

“Thiếu cái gì?”

“Thiếu việc bọn họ tự chặn hết đường lui của mình.”

Tô Dao không hiểu lắm.

Nhưng cũng không hỏi thêm nữa.

Bên trong lều tiệc, bữa cưới chính thức bước vào phần náo nhiệt nhất.

Chu Tiểu Mạn khoác tay Trần Hạo đi mời rượu từng bàn.

Mỗi lần tới một bàn, khách đều đứng dậy vỗ tay.

“Cô dâu đẹp quá!”

“Biệt thự đúng là sang thật!”

“Tiểu Mạn gả tốt rồi!”

Chu Tiểu Mạn cười đến mức không khép nổi miệng, mỗi một lời khen lại khiến cằm cô ta ngẩng cao thêm một chút.

Đến bàn thứ tư.

Một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi hoa cầm ly rượu, nửa say nửa tỉnh hỏi:

“Tiểu Mạn à, sau này biệt thự này thật sự là của cháu rồi hả? Vậy chị dâu cũ của cháu thì sao? Cô ta đồng ý à?”

Cả bàn tiệc đột nhiên yên lặng trong thoáng chốc.

Nhưng nụ cười trên mặt Chu Tiểu Mạn không hề đổi.

“Chị dâu nào?”

Cô ta cười nhạt.

“Anh tôi ly hôn rồi.”

“Ly hôn hồi nào thế?”

“Cũng được một thời gian rồi.”

Chu Tiểu Mạn xua tay.

“Cô ta chỉ là một người phụ nữ bình thường thôi. Gả vào nhà tôi ba năm mà chẳng đem lại lợi ích gì, ngày nào cũng quản cái này quản cái kia. Anh tôi chịu hết nổi nên ly hôn.”

Lúc nói những lời ấy, biểu cảm cô ta nhẹ tênh.

Giống như đang nhắc tới một người qua đường không liên quan.

“Căn nhà này không có chút liên quan nào tới cô ta hết.”

“Từ đầu tới cuối đều là tiền của anh tôi.”

Người đàn ông trung niên “ồ” một tiếng, gật đầu nâng ly rồi không hỏi thêm nữa.

Tôi đứng phía sau giàn hoa.

Không biểu lộ cảm xúc gì.

Nhưng tay trái vô thức chạm lên cổ tay phải.

Nơi đó trước đây từng đeo một chiếc vòng ngọc xanh biếc.

Là quà bà ngoại để lại cho tôi.

Sau khi ly hôn, tôi tháo xuống, cất vào ngăn kéo bàn trang điểm.

Mà bây giờ…

Ngăn kéo đó đang ở phòng ngủ chính tầng hai.

Còn phòng ngủ chính đã bị biến thành phòng trang điểm của Chu Tiểu Mạn.

Tôi không biết chiếc vòng còn ở đó hay không.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...