20px

“Hệ thống an ninh này được lắp cùng lúc với biệt thự.”

Tôi nói.

“Quyền điều khiển cao nhất được khóa bằng vân tay và nhận diện khuôn mặt của tớ.”

“Chu Húc sống ở đó ba năm nhưng không hề biết chức năng này.”

Miệng Tô Dao hé ra rồi lại khép lại.

Cô ấy nhìn nghiêng gương mặt tôi.

Lần đầu tiên cảm thấy…

Người bạn này của mình có lẽ phức tạp hơn cô tưởng rất nhiều.

“Được.”

Tô Dao gật đầu.

“Tớ nghe cậu.”

“Nhưng nếu bọn họ dám bắt nạt cậu, người đầu tiên lao lên chắc chắn là tớ.”

“Bọn họ sẽ không có cơ hội đâu.”

Lúc nói câu ấy, tôi không nhìn Tô Dao.

Mà nhìn chằm chằm tấm băng rôn đỏ trước cổng biệt thự.

“Chu Tiểu Mạn và Trần Hạo trăm năm hạnh phúc.”

Dưới ánh mặt trời, hàng chữ vàng kia lóe sáng chói mắt.

Nhưng chẳng mấy chốc nữa…

Nó sẽ không còn sáng nổi đâu.

Một giờ chiều, tiệc cưới chính thức bắt đầu.

Dưới lều tiệc kín chỗ.

Nhìn sơ cũng phải hơn hai trăm người.

Đủ mọi lứa tuổi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng đũa chạm bát đĩa, tiếng trẻ con chạy nhảy khóc cười hòa lẫn thành một mớ hỗn độn.

Tôi không còn ngồi trong xe nữa.

Mà bước vào biệt thự.

Không đi từ cửa chính.

Tôi đi từ cửa hông phía sân sau.

Cánh cửa đó quá nhỏ nên cả nhà Chu Húc quên thay khóa.

Khóa thông minh trên cửa vẫn là cái cũ.

Tôi đặt vân tay lên.

Cửa mở ra.

Tôi đứng ở mép lều tiệc phía sân sau, bị một dãy giá hoa che khuất nên không quá nổi bật.

Tô Dao đi theo phía sau, hạ giọng hỏi:

“Cậu vào đây làm gì?”

“Xem thôi.”

Bàn chính đặt ngay giữa lều tiệc.

Chu Húc ngồi vị trí trung tâm, đã thay sang bộ vest phẳng phiu hơn, trước ngực còn cài một bông hoa đỏ.

Bên cạnh anh ta là một người đàn ông lớn tuổi.

Khoảng hơn năm mươi.

Mặt vuông, bụng bia, mặc áo khoác đen cổ lật, nhìn là biết kiểu người có chút địa vị.

Tiền Mỹ Phượng đang nhiệt tình rót trà cho ông ta.

“Chú Chu, hôm nay chú tới, Tiểu Mạn vui lắm đó!”

Người được gọi là “chú Chu” khẽ gật đầu, cười đầy kiểu cách.

Đối diện là chú rể Trần Hạo và bố mẹ anh ta.

Trần Hạo mặc vest trắng, dáng người không cao, trên mặt từ đầu tới cuối giữ nguyên nụ cười tiêu chuẩn của chú rể.

Mẹ anh ta là một người phụ nữ gầy gò, mặc bộ đồ màu xanh đậm, khóe miệng có cười nhưng ánh mắt vẫn luôn đảo quanh toàn bộ khung cảnh.

Kiểu ánh mắt đó…

Tôi quá quen rồi.

Đó là ánh mắt đang định giá.

Tô Dao ghé sát tai tôi thì thầm:

“Cái ông chú Chu đó là ai vậy?”

“Bác của Chu Húc.

Tôi đáp.

“Làm việc trong quận.”

“Làm gì?”

“Quản lý xây dựng đô thị.”

Lông mày Tô Dao khẽ nhướng lên.

“Ồ… có chống lưng nhỉ.”

“Có một chút.”

Tôi nhàn nhạt nói.

“Nhưng không nhiều.”

Đúng lúc ấy, Tiền Mỹ Phượng đứng dậy.

Trên tay bà ta cầm một chiếc micro không dây do bên tổ chức tiệc cưới chuẩn bị.

Màu đỏ.

Trên thân còn buộc một bông hoa lụa.

Bà ta hắng giọng.

“Kính thưa bà con họ hàng bạn bè! Hôm nay là ngày vui của con gái chúng tôi, Chu Tiểu Mạn xuất giá!”

Bên dưới lều tiệc lập tức yên tĩnh hơn một chút.

“Trước tiên, thay mặt nhà họ Chu, tôi xin cảm ơn mọi người đã bớt thời gian tới tham dự hôn lễ của Tiểu Mạn!”

Tiếng vỗ tay vang lên.

Lác đác không đều.

“Hôm nay đám cưới này…”

Giọng Tiền Mỹ Phượng đột nhiên cao vút.

“Được tổ chức ngay trong biệt thự của con trai tôi!”

Bà ta quét mắt nhìn toàn bộ khách khứa.

“Căn biệt thự này! Là do con trai tôi, Chu Húc, cực khổ kiếm tiền mua được!”

Bà ta đập mạnh vào cây cột bên cạnh.

“Mọi người nhìn xem! Sân vườn này! Nhà cửa này! Con trai tôi có tiền đồ nên mới mua nổi biệt thự lớn thế này!”

Cả lều tiệc lập tức vang lên tiếng xuýt xoa.

Có người vỗ tay.

Có người giơ ngón cái khen ngợi.

“Hôm nay, con trai tôi đem căn biệt thự này cho em gái nó làm của hồi môn! Đây chính là tấm lòng của nhà họ Chu chúng tôi!”

Giọng Tiền Mỹ Phượng càng lúc càng lớn.

“Người nhà họ Chu chúng tôi luôn đối xử tốt với người nhà mình! Không giống vài người…”

Bà ta cố ý kéo dài giọng.

“Gả vào nhà ba năm, chẳng làm được cái gì, còn muốn nuốt hết tài sản của con trai tôi!”

Nói tới đây, bà ta dừng lại một chút.

Ánh mắt quét về phía sân sau.

Không nhìn thấy tôi.

Nhưng tôi nhìn thấy bà ta rất rõ.

Tô Dao siết chặt nắm tay.

Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến trắng bệch.

“Bà già này hôm nay tớ nhất định phải xé xác bà ta.”

Tô Dao nghiến răng nói.

“Đừng động.”

Tôi giữ cổ tay cô ấy lại.

“Cậu để tớ nghe tới mức này rồi còn không cho tớ động?!”

“Chưa tới lúc.”

Giọng tôi rất nhẹ.

“Bà ta nói mỗi một câu…”

“Đều có người ghi lại.”

Tô Dao khựng người.

“Ý cậu là sao?”

Tôi không trả lời.

Chỉ lấy điện thoại ra, mở ứng dụng camera giám sát.

Sáu khung hình hiện lên rõ nét.

Mỗi biểu cảm, mỗi câu nói của Tiền Mỹ Phượng dưới lều tiệc đều bị camera ghi lại không sót chút nào.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...