“Chị dâu? Chị tới làm gì?”
“Tôi tới xem nhà tôi.”
Tôi đáp.
“Nhà chị?”
Chu Tiểu Mạn bước tới, đuôi váy cưới kéo lê dưới đất phát ra tiếng sột soạt.
“Anh tôi nói rồi, căn nhà này mua sau khi kết hôn, ly hôn thì chia đôi. Phần của anh ấy đã cho tôi làm của hồi môn rồi, chẳng còn liên quan gì tới chị nữa.”
Tôi không phản bác.
Chỉ nhìn khuôn mặt đầy vẻ đương nhiên của cô ta.
Kiểu biểu cảm này…
Tôi quá quen thuộc rồi.
Giống hệt Tiền Mỹ Phượng.
“Chu Tiểu Mạn.”
Tôi hỏi.
“Anh cô nói với cô căn nhà này mua sau khi kết hôn?”
“Đúng vậy! Thì sao?”
Tôi gật đầu nhẹ một cái.
“Vậy cô có hỏi anh cô căn nhà này mua hết bao nhiêu tiền chưa?”
Chu Tiểu Mạn sửng sốt một chút, rồi hất tóc.
“Liên quan gì tới tôi? Dù sao anh tôi nói là của anh ấy thì chính là của anh ấy!”
Tiền Mỹ Phượng lập tức đi tới từ phía sau, kéo mạnh Chu Tiểu Mạn lại.
“Tiểu Mạn, đừng nói với nó nữa! Hôm nay con là cô dâu, đừng để nó phá hỏng tâm trạng!”
Nói xong bà ta quay sang tôi.
Lớp mặt nạ cười giả tạo cuối cùng cũng bị xé toạc.
“Lâm Hạ, nếu cô tới ăn cưới thì vào ngồi cho tử tế, đừng gây sự. Còn nếu cô tới kiếm chuyện…”
Ánh mắt bà ta lạnh hẳn xuống.
“Tôi lập tức gọi người đuổi cô ra ngoài.”
“Đuổi tôi ra ngoài?”
Tôi nhìn Tiền Mỹ Phượng.
“Đây là nhà tôi, bà muốn đuổi tôi ra ngoài?”
“Nhà cô nhà cô cái gì! Suốt ngày mở miệng là nhà cô! Có giỏi thì lấy sổ đỏ ra đây xem nào!”
Tiền Mỹ Phượng chống nạnh, tà sườn xám đỏ lắc qua lắc lại theo động tác.
“Không lấy ra được thì đừng đứng đây lải nhải nữa! Mất mặt chết đi được!”
Mấy nhân viên đang bày biện gần đó ngẩng đầu nhìn thoáng qua, rồi lập tức cúi xuống giả vờ không nghe thấy gì.
Tôi không nói thêm nữa.
Chỉ đứng ngoài hàng rào sắt nhìn bà ta khoảng mười giây.
Sau đó xoay người trở về xe mình.
Cửa xe đóng lại.
Tôi không nổ máy.
Chỉ ngồi yên ở đó.
Điện thoại rung lên một cái.
Là tin nhắn từ một số lạ.
“Cô Lâm, kế hoạch hôm nay có cần xác nhận trước không?”
Tôi nhìn giờ.
Mười giờ bốn mươi lăm phút.
Sau đó trả lời:
“Vẫn theo phương án cũ, không thay đổi. Chờ chỉ thị của tôi.”
Gửi xong, tôi xóa luôn đoạn hội thoại.
Mười một giờ trưa, Tô Dao tới nơi.
Cô ấy mặc áo khoác da, mặt đầy vẻ muốn lao vào đánh nhau, kéo cửa ghế phụ rồi ngồi phịch xuống.
“Trên đường tới đây tớ nhìn mà tức muốn nổ phổi luôn! Trước cổng nhà cậu đậu kín một hàng xe, thảm đỏ cổng hoa đủ cả, làm như hôn lễ hoàng gia ấy!”
Tô Dao cài dây an toàn, giọng đầy mùi thuốc súng.
“Đám người đó còn biết xấu hổ không vậy? Dùng nhà người khác tổ chức đám cưới?”
“Đứng từ góc độ của bọn họ…”
Tôi nhàn nhạt đáp.
“Đó không phải nhà người khác.”
“Là nhà của Chu Húc.”
“Xàm vừa thôi!”
Tô Dao đập mạnh vào đùi.
“Hồi mua căn biệt thự này là tiền bà ngoại cậu cho! Trên sổ đỏ vốn dĩ không hề có tên Chu Húc! Chuyện đó cậu nói với anh ta rồi mà! Sao anh ta còn trơ mặt được vậy?”
“Tớ nói rồi.”
Tôi nhìn về phía đối diện.
“Nhưng anh ta không tin.”
“Không tin?”
Tô Dao cười lạnh.
“Hay là không muốn tin?”
“Anh ta chỉ nghĩ rằng ở ba năm thì căn nhà sẽ thành của mình thôi.”
“Đúng y chang mẹ anh ta.”
“Chiếm tiện nghi của người khác xong còn làm như mình bị thiệt.”
Tôi không tiếp lời.
Chỉ nhìn cổng biệt thự phía đối diện.
Khách ngày càng đông.
Có người lái ô tô tới.
Có người chạy xe điện.
Thậm chí còn có một chiếc xe khách lớn dừng ven đường, từ trên xuống hơn ba mươi người.
Đều là họ hàng dưới quê.
Người già trẻ nhỏ đủ cả, ai cũng mặc bộ đồ tử tế nhất, trên tay cầm phong bao đỏ.
Tiền Mỹ Phượng đứng ngoài cổng, gặp ai cũng cười, gặp ai cũng lặp lại đúng một câu:
“Ăn uống thoải mái nhé! Đây là biệt thự lớn của con trai tôi!”
Tô Dao tức đến trắng bệch cả môi.
“Tớ gọi cảnh sát ngay bây giờ! Báo bọn họ xâm nhập trái phép!”
“Đừng.”
Tôi giữ tay cô ấy lại.
“Tại sao lại đừng?!”
“Tô Dao.”
Tôi nhìn cô ấy.
“Cậu tin tớ không?”
Tô Dao bị ánh mắt tôi làm khựng lại.
Đôi mắt ấy…
Không giống ánh mắt của một người đang bị bắt nạt.
Quá bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức bất thường.
“Tớ tin cậu.”
Cô ấy chậm rãi nói.
“Nhưng rốt cuộc cậu định làm gì?”
“Để bọn họ tổ chức xong đám cưới này.”
“Tổ chức xong?!”
“Phải.”
Ánh mắt tôi dừng trên ban công tầng hai của biệt thự.
Chu Tiểu Mạn đang đứng ở đó, khăn voan bị gió thổi tung lên, hai tay dang rộng như một con bướm trắng.
“Càng náo nhiệt càng tốt.”
Tôi nói.
Tô Dao nhìn tôi chằm chằm rất lâu.
“Lâm Hạ… có phải cậu đang giấu tớ chuyện gì không?”
Tôi không trả lời.
Chỉ lấy điện thoại ra, đưa cho cô ấy nhìn màn hình.
Tô Dao cúi đầu.
Trên màn hình là sáu khung camera giám sát.
Mọi ngóc ngách trong biệt thự đều hiện rõ mồn một.
Tô Dao hít mạnh một hơi lạnh.
“Cậu có thể giám sát toàn bộ biệt thự?”
Chaporia
Bình Luận (0)