“Tôi sẽ khiếu nại!”
Cảnh sát Hàn không để ý tới bà ta nữa.
Anh ta quay sang tôi.
“Cô Lâm.”
“Về phần tài sản bị lấy mất, cô có bằng chứng gì không?”
Tôi lấy điện thoại ra.
Mở đoạn video camera giám sát rồi đưa cho anh ta.
Cảnh sát Hàn xem xong.
Liếc nhìn Tiền Mỹ Phượng.
“Dì à.”
“Người trong video là dì đúng không?”
Tiền Mỹ Phượng ghé tới nhìn màn hình.
Sắc mặt lập tức đổi trắng.
“Đó là camera à?!”
“Trong nhà này có camera?!”
“Ai lắp?!”
“Tôi lắp.”
Tôi nhìn bà ta.
“Trong nhà của tôi.”
Cơ thể Tiền Mỹ Phượng bắt đầu lảo đảo.
Bà ta lùi về sau hai bước rồi va vào ghế.
“Không phải ăn trộm.”
“Tôi không ăn trộm.”
“Tôi chỉ xem thôi.”
“Tôi chỉ xem thôi mà…”
Giọng bà ta đã hoàn toàn thay đổi.
Người phụ nữ chống nạnh gào ầm ĩ trước hơn hai trăm người lúc nãy đã biến mất.
Chỉ còn lại một bà già chân run rẩy.
“Cảnh sát Hàn.”
Tôi lên tiếng.
“Hiện tại tôi có hai yêu cầu.”
“Thứ nhất, yêu cầu Chu Húc, Tiền Mỹ Phượng cùng những người liên quan lập tức rời khỏi bất động sản của tôi.”
“Thứ hai…”
“Về việc thay khóa cửa và lấy cắp tài sản cá nhân, tôi muốn chính thức lập biên bản.”
Cảnh sát Hàn gật đầu.
“Được.”
“Chúng tôi sẽ lập ghi chép sơ bộ trước.”
“Anh Chu, phiền anh phối hợp, trước tiên đưa người nhà rời khỏi đây.”
Sắc mặt Chu Húc lúc xanh lúc trắng.
Anh ta đi tới bên cạnh Tiền Mỹ Phượng, cúi xuống muốn đỡ bà ta dậy.
Nhưng Tiền Mỹ Phượng hất mạnh tay anh ta ra.
“Không phải con nói nhà này là của con sao?!”
“Không phải con bảo có con ở đây thì không sao sao?!”
Bà ta chỉ thẳng vào mặt Chu Húc.
“Con nói là con mua!”
“Con nói con có bản lĩnh!”
“Con hại chết em gái con rồi có biết không hả?!”
Lúc này Chu Tiểu Mạn cuối cùng cũng lên tiếng.
Cô ta từ dưới đất đứng dậy.
Đuôi váy cưới dính đầy cỏ và bùn.
Không biết khăn voan rơi mất từ lúc nào, tóc xõa tung trên vai.
Cô ta không nhìn tôi.
Cũng không nhìn Tiền Mỹ Phượng.
Mà chỉ nhìn Chu Húc.
“Anh.”
“Căn nhà này…”
“Có thật sự không phải của anh không?”
Chu Húc hé miệng.
“Tiểu Mạn…”
“Chuyện này phức tạp lắm.”
“Có phải không?”
Chu Tiểu Mạn hỏi lại lần nữa.
Giọng rất bình tĩnh.
Không khóc.
Không nổi nóng.
Chỉ là một câu hỏi rất nhẹ.
Chu Húc cúi đầu.
Không nói phải.
Cũng không nói không phải.
Nhưng tất cả mọi người đều biết đáp án rồi.
Chu Tiểu Mạn khẽ gật đầu.
Sau đó cô ta cúi người nhấc váy cưới lên.
Từng bước từng bước đi về phía cổng.
Đi được nửa đường…
Gót một bên giày cao gót gãy rắc.
Cô ta lảo đảo một chút.
Rồi dứt khoát tháo luôn giày.
Chân trần bước trên thảm đỏ.
Bên dưới thảm đỏ là bùn đất.
Là nền đất vừa bị hàng trăm người giẫm đạp.
Ẩm ướt.
Lầy lội.
Cô ta không quay đầu lại.
Tô Dao đứng bên cạnh lều tiệc, nhìn bóng lưng Chu Tiểu Mạn chân trần bước ra khỏi cổng.
Cô ấy khẽ nói với tôi:
“Cô ta… cũng đáng thương thật.”
Tôi không đáp.
Chỉ đi tới trước cửa phòng khách tầng một.
Đứng nơi huyền quan.
Trước đây tủ giày của tôi từng đặt ở đây.
Còn bây giờ…
Ở đó chất một thùng kẹo cưới chưa phát hết.
Tôi ngồi xổm xuống.
Mở một hộp ra.
Hộp màu hồng nhạt.
Bên trong có hai viên chocolate và một tấm thiệp nhỏ.
Trên tấm thiệp in dòng chữ:
“Chu Tiểu Mạn — Trần Hạo.”
“Bách niên hảo hợp.”
Tôi đặt tấm thiệp trở lại hộp.
Đậy nắp lại.
Lúc đứng dậy, vừa ngẩng đầu lên…
Tôi nhìn thấy chữ Hỷ cắt giấy dán trên tường.
Giấy đỏ, chữ vàng.
Dán rất ngay ngắn.
Tôi đưa tay gỡ nó xuống.
Mặt sau còn dính một mảng keo nhỏ, kéo theo chút sơn tường bong ra.
Tôi nhìn vết trắng nhỏ trên tường.
Rồi quay đầu nhìn ra sân.
Cảnh sát đang lấy lời khai của Chu Húc.
Tiền Mỹ Phượng ngồi ở bậc thềm phía xa, không biết đang gọi điện cho ai, giọng đè thấp tới mức gần như nghe không rõ.
Tô Dao đứng cạnh canh chừng.
Tôi gấp tờ giấy Hỷ lại làm đôi.
Rồi bỏ vào túi áo.
Sau đó đi lên tầng hai.
Bước vào phòng ngủ chính.
Tôi mở cả ba ngăn kéo bàn trang điểm.
Trống không.
Trang sức vẫn đang nằm trong tay Tiền Mỹ Phượng.
Nhưng tôi không vội.
Cảnh sát đã biết chuyện rồi.
Tôi đi tới trước tủ quần áo.
Cửa tủ từng bị mở ra nhưng chưa đóng hẳn, để lại một khe nhỏ.
Quần áo của tôi vẫn còn đó.
Nhưng bị đẩy sang một bên.
Phía còn lại nhét đầy đồ của Chu Tiểu Mạn.
Váy vóc.
Áo khoác.
Một đống túi mua sắm.
Có một cái túi bị đổ, bên trong rơi ra một đôi giày cao gót màu bạc.
Đế đỏ.
Tôi nhận ra thương hiệu đó.
Loại rất đắt.
Một đôi ít nhất cũng phải bốn năm nghìn tệ.
Tôi lấy từng món đồ của Chu Tiểu Mạn ra khỏi tủ.
Gấp lại ngay ngắn.
Đặt lên giường.
Động tác rất chậm.
Rất cẩn thận.
Giống như đang thu dọn di vật của một người không liên quan tới mình.
Ngoài cửa sổ, mặt trời chiều bắt đầu lặn xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)