Ánh hoàng hôn màu cam chiếu vào phòng.
Đổ lên tấm chăn long phụng đỏ rực.
Hai màu hòa vào nhau.
Không biết nên gọi là đẹp…
Hay khó coi nữa.
Tôi lấy điện thoại ra.
Mở phần ghi chú.
Trên đó có một dòng:
“Đổi khóa. Thay ga giường. Hẹn dịch vụ dọn dẹp. Mua chậu cây mới.”
Tôi thêm một dòng phía dưới.
“Kiểm tra tường. Sơn sửa lại.”
Viết xong, tôi khóa màn hình.
Đi ra ban công.
Chậu hương thảo vẫn còn đó.
Tôi tưới cho nó chút nước.
Ngày hôm sau.
Chủ nhật.
Sáu giờ sáng tôi đã tới biệt thự.
Công ty vệ sinh tám giờ tới.
Bốn người.
Đội thay khóa chín giờ tới.
Hai người.
Tôi đứng ở phòng khách tầng một chỉ đạo.
Thay lại khóa thông minh.
Tháo toàn bộ đồ trang trí tạm thời.
Dỡ lều tiệc.
Tháo tường hoa.
Cuộn thảm đỏ mang đi.
Nhân viên vệ sinh bắt đầu dọn từ tầng một.
Từng phòng một.
Kẹo cưới.
Mảnh bóng bay vỡ.
Cánh hoa giả.
Chai rượu.
Đồ ăn dùng một lần.
Chất đầy hơn chục túi rác lớn.
Bãi cỏ sân trước bị phá tới thảm hại.
Vết bánh xe hằn sâu nông lộn xộn.
Cỏ bị nghiền nát thành bùn.
Sàn sân khấu cưới vẫn chưa tháo xong.
Trên đó còn sót lớp voan trắng và mấy ống pháo giấy chưa kịp dùng hết.
Tôi đứng bên bãi cỏ.
Nhìn những “vết thương” ấy.
Rồi cúi xuống nhặt một mảnh kính vỡ trong đám cỏ.
Là mảnh ly champagne.
Tôi dùng giấy gói lại.
Ném vào túi rác.
Điện thoại reo.
Số lạ.
Tôi bắt máy.
“Xin hỏi có phải cô Lâm Hạ không? Tôi là cảnh sát Hàn từ đồn công an đường Kiến An. Vụ việc hôm qua có tiến triển mới, tôi gọi để thông báo.”
“Nói đi.”
“Bà Tiền Mỹ Phượng đã thừa nhận lấy trang sức trong bàn trang điểm của cô.”
“Bà ấy nói là tưởng nhầm đó là đồ của con trai mình.”
“Hiện tại trang sức đã bị tạm giữ. Sau này sẽ căn cứ tình hình để hoàn trả hoặc làm thủ tục chính thức.”
“Tưởng nhầm?”
Giọng tôi không thay đổi.
“Cảnh sát Hàn.”
“Chiếc vòng ngọc xanh, bông tai ngọc trai và dây chuyền vàng…”
“Món nào nhìn giống đồ của con trai bà ta?”
Cảnh sát Hàn im lặng một giây.
“Chúng tôi vẫn đang tiếp tục xác minh.”
“Còn về phần xâm nhập trái phép nhà ở, phía Chu Húc hiện cho rằng hai người từng có thỏa thuận miệng, nên anh ta nghĩ mình có quyền sử dụng bất động sản này.”
“Thỏa thuận miệng?”
Tôi lạnh giọng hỏi ngược lại.
“Tháng trước trước cửa cục dân chính, tôi đã từ chối yêu cầu của anh ta.”
“Tôi có lịch sử chat WeChat.”
“Tin nhắn anh ta gửi.
”
“Cùng toàn bộ những tin nhắn tôi chưa từng trả lời.”
“Đều là bằng chứng.”
“Không tồn tại bất kỳ thỏa thuận miệng nào.”
“Được, chúng tôi sẽ xác minh thêm. Phiền cô giữ lại toàn bộ chứng cứ liên quan.”
Điện thoại cúp máy.
Tô Dao từ sân sau đi tới.
Trên tay cầm hai ly cà phê.
“Cho cậu.”
“Tớ tiện đường mua.”
Tôi nhận lấy, uống một ngụm.
Tô Dao nhìn tôi.
“Chuyện livestream hôm qua cậu biết chưa?”
“Biết rồi.”
“Không phải.”
Cô ấy lấy điện thoại ra.
“Cậu có biết nó bùng nổ tới mức nào không?”
Tô Dao mở một trang tin trên màn hình điện thoại.
“Từ chiều hôm qua tới sáng nay, lượt xem đã vượt năm triệu.”
“Hot search leo lên vị trí thứ mười bảy.”
“Chủ đề là: ‘Nhà chồng cũ lén dùng biệt thự tổ chức đám cưới, bị vạch mặt ngay tại chỗ.’”
“Ừ.”
“Ừ?”
Tô Dao trợn to mắt.
“Cậu chỉ phản ứng có vậy thôi hả?”
“Bây giờ cậu gần như thành người nổi tiếng luôn rồi đó!”
“Rất nhiều người để lại bình luận ủng hộ cậu!”
“Nói cậu làm đẹp lắm!”
“Cũng có người chửi cả nhà Chu Húc là vô liêm sỉ.”
“Khu bình luận giờ loạn như chiến trường.”
Tôi uống một ngụm cà phê.
“Có ai nhận ra vị trí cụ thể của biệt thự chưa?”
“Hiện tại thì chưa.”
“Nhưng kiểu gì chuyện này sớm muộn cũng bị đào ra thôi.”
“Cậu phải chuẩn bị tinh thần.”
Tôi gật đầu.
“Còn một chuyện nữa.”
Tô Dao chần chừ vài giây.
“Ông bác của Chu Húc ấy, Chu Đại Quốc…”
“Có phải ở quận có chút thế lực không?”
“Quản lý mảng xây dựng đô thị.”
“Hôm qua lúc đi, ông ta nói ‘đừng tìm tôi’.”
“Nhưng sáng nay…”
“Có người trong quận gọi điện tới công ty tớ hỏi có quen cậu không.”
Động tác của tôi khựng lại một chút.
“Họ nói gì?”
“Không nói cụ thể.”
“Chỉ hỏi vài câu rồi cúp.”
“Giọng điệu cũng bình thường, không đe dọa.”
“Nhưng…”
Tô Dao nghiêm túc hẳn.
“Tớ không thích cảm giác này.”
“Hạ à.”
“Chuyện biệt thự lần này làm lớn quá rồi.”
“Ông bác đó của Chu Húc chắc chắn mất mặt.”
“Không chừng ông ta sẽ làm gì đó.”
“Cậu phải cẩn thận.”
Tôi đặt ly cà phê lên bệ cửa sổ.
Ánh nắng chiếu lên mu bàn tay.
Đất bùn đã rửa sạch, nhưng trong kẽ móng tay vẫn còn một vệt đen nhỏ.
“Ông ta không dám.”
Tôi nói.
“Sao cậu biết?”
“Ngồi ở vị trí đó…”
Tôi nhàn nhạt nhìn ra ngoài sân.
“Điều sợ nhất chính là dính chuyện.”
“Vụ này đã lên hot search rồi.”
“Lúc này mà ông ta nhảy ra giúp Chu Húc…”
Chaporia
Bình Luận (0)