“Chẳng khác nào tự đẩy mình vào hố lửa.”
“Ông ta không ngu vậy đâu.”
Tô Dao nghĩ một lát.
“Nhưng lỡ như thì sao?”
Tôi không trả lời.
Điện thoại lại rung lên.
Lần này không phải cuộc gọi.
Mà là tin nhắn.
Người gửi là một số chưa lưu.
Nội dung chỉ có một dòng.
“Dì Phương nhắn tôi chuyển lời, bà cụ có hỏi rồi, nếu cần gì thì cứ nói.”
Tôi nhìn tin nhắn đó.
Suốt năm giây.
Rồi khóa màn hình, bỏ điện thoại lại vào túi.
“Ai nhắn vậy?”
Tô Dao hỏi.
“Không có gì.”
Tôi quay người.
“Đi thôi.”
“Giúp tớ xem phía sân sau tháo lều tới đâu rồi.”
Tô Dao nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu “cậu đang giấu tớ chuyện gì đó”.
Nhưng cuối cùng vẫn không hỏi thêm.
Hai đứa cùng đi ra sân sau.
Người của công ty dọn dẹp đang tháo khung lều.
Ống kim loại bị gỡ xuống ném lên bãi cỏ, phát ra tiếng loảng xoảng liên tục.
Vết thương trên bãi cỏ nghiêm trọng hơn tôi tưởng.
Không phải chỉ tưới nước bón phân là hồi phục được.
Có lẽ phải đào lên trải lại toàn bộ.
Tôi ngồi xổm xuống.
Đưa tay chạm vào lớp đất.
Bãi cỏ này cũng do chính tay tôi chăm từng chút một.
Năm đầu tiên, tôi gieo hạt, tưới nước, đợi suốt hai tháng mới thấy mầm xanh nhú lên.
Năm thứ hai, tôi trồng bổ sung những chỗ bị trọc.
Năm thứ ba, cỏ đã mọc dày kín.
Những buổi chiều mùa hè, tôi thường ngồi trên ban công nhìn cả khoảng xanh ấy tới ngẩn người.
Chu Húc chưa từng ngồi cạnh tôi lúc đó.
Anh ta không thích sân vườn.
Anh ta bảo cỏ nhiều muỗi.
Muỗi cắn là anh ta cáu.
Tôi đứng dậy.
Phủi đất trên tay.
Điện thoại lại reo.
Lần này là Chu Húc.
Tôi nhìn màn hình.
Không bắt máy.
Điện thoại đổ chuông hơn mười giây rồi ngắt.
Ba mươi giây sau lại gọi tới.
Vẫn là Chu Húc.
Tô Dao đi tới.
“Nghe không?”
“Không.”
Tới lần thứ ba điện thoại reo lên, Tô Dao chịu hết nổi.
Cô ấy giật lấy điện thoại của tôi.
Ấn nghe.
Bật loa ngoài.
“Alo.”
Giọng cô ấy lạnh tanh.
Đầu dây bên kia là giọng Chu Húc.
Trầm hơn hôm qua không chỉ một chút.
“Lâm Hạ?”
“Anh là Chu Húc.”
“Anh muốn nói chuyện với em.”
“Về chuyện hôm qua.”
“Cô ấy không muốn nói chuyện với anh.”
Tô Dao đáp.
“Cô là ai?”
“Bạn cô ấy.”
“Có gì thì nói với tôi.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Đưa điện thoại cho Lâm Hạ.”
Tô Dao nhìn sang tôi.
Tôi khẽ lắc đầu.
“Cô ấy không ở đây.”
“Có gì anh nói đi.
”
Chu Húc hít sâu một hơi.
“Bảo với cô ấy…”
“Chuyện mẹ anh, anh sẽ xử lý.”
“Trang sức sẽ trả lại.”
“Còn chuyện thay khóa cửa, anh xin lỗi.”
“Nhưng chuyện livestream…”
“Ảnh hưởng quá lớn.”
“Có thể nghĩ cách xóa mấy video trên mạng không?”
Tô Dao suýt bật cười thành tiếng.
“Xóa?”
“Anh nằm mơ à?”
“Năm triệu lượt xem rồi, anh bảo người ta xóa?”
“Anh tưởng đây là loa phát thanh thôn quê nhà anh chắc?”
“Rút dây điện là hết tiếng à?”
“Tô Dao!”
Chu Húc gọi thẳng tên cô ấy.
Giọng đầy tức giận bị dồn nén.
“Chuyện này ảnh hưởng tới Tiểu Mạn rồi!”
“Nhà Trần Hạo muốn hủy hôn!”
“Mẹ anh giờ ngày nào cũng khóc!”
“Các người thắng rồi còn chưa đủ sao?”
“Nhất định phải dồn người ta tới đường cùng à?!”
Tô Dao nói từng chữ một:
“Lúc anh trộm nhà người khác…”
“Anh từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay chưa?”
Đầu dây bên kia im bặt.
Tô Dao cúp máy.
Ném điện thoại lại cho tôi.
“Hủy hôn?”
Tôi hỏi.
“Cậu cũng nghe rồi đó.”
“Trần Hạo muốn hủy hôn.”
Tôi cúi đầu nhìn màn hình điện thoại.
Không có biểu cảm gì.
“Không liên quan tới tôi.”
Tôi nói xong.
Rồi quay người đi vào trong biệt thự.
Thứ Ba.
Thứ Ba.
Tôi đi làm như bình thường.
Tôi là trưởng nhóm dự án ở một công ty thiết kế tầm trung.
Buổi sáng họp hai cuộc.
Buổi chiều duyệt một loạt bản vẽ.
Mọi thứ không khác ngày thường là bao.
Chỉ có bầu không khí trong văn phòng hơi kỳ lạ.
Ba giờ chiều, Tiểu Hà chặn tôi lại ở phòng trà nước.
Cô ấy khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, mặt tròn, nói nhanh, quan hệ với tôi bình thường, không thân cũng không xa.
“Chị Hạ.”
Giọng cô ấy hạ thấp.
“Em thấy video đó trên mạng rồi.”
“Cái vụ chồng cũ dùng biệt thự của chị tổ chức đám cưới ấy.”
Tôi vẫn tiếp tục rót nước vào ly.
“Ừ.”
“Người đó thật sự là chị à?”
“Là tôi.”
“Trời ơi.”
Biểu cảm của Tiểu Hà trở nên cực kỳ phức tạp.
Giống như có rất nhiều lời nhịn suốt mấy ngày nay cuối cùng cũng tìm được chỗ để nói.
“Chị Hạ, chị đỉnh thật đấy.”
“Trước mặt bao nhiêu người như vậy.”
“Hệ thống an ninh nói khóa là khóa luôn.”
“Em xem video đó ba lần rồi.”
“Khu bình luận toàn đứng về phía chị.”
Tôi vặn nắp ly nước lại.
“Không rõ ai đăng video.”
“Hôm đó có người livestream.”
“Livestream đó em cũng xem!”
“Bây giờ vẫn xem lại được luôn!”
“Mẹ chồng cũ của chị mặc sườn xám đỏ ấy, nói căn nhà do con trai bà ta đổ mồ hôi mua được…”
Chaporia
Bình Luận (0)