20px

Nhưng Chu Đại Quốc không cho cô cơ hội ấy.

Ông ta đã biến một vụ tranh chấp dân sự thành chuyện dùng quyền lực gây sức ép.

Vậy thì không thể tiếp tục một mình gánh nữa rồi.

Lâm Hạ đứng dậy.

Đi tới tủ quần áo.

Mở ngăn kéo dưới cùng.

Ở đáy ngăn kéo có một chiếc hộp bị đè bên dưới.

Hộp nhung màu đen.

Hơi cũ.

Cô mở ra.

Bên trong là một con dấu.

Chữ triện cổ.

Khắc hai chữ:

“Trần thị.”

Đó là thứ bà ngoại đưa cho cô.

Không phải trang sức.

Cũng không phải vật kỷ niệm.

Mà là con dấu sáng lập của công ty đứng tên bà ngoại.

Bà từng nói:

“Khi nào dùng, có dùng hay không, tự cháu quyết định.”

Lâm Hạ nhìn con dấu rất lâu.

Rồi đóng hộp lại.

Đặt về chỗ cũ.

Cô vẫn chưa định dùng tới nó.

Nhưng cô muốn Chu Đại Quốc hiểu rằng…

Có người còn đủ tư cách quyết định cục diện hơn ông ta.

Sáng thứ bảy.

Lâm Hạ lái xe tới khu phố cũ.

Bà ngoại cô, bà Trần Tú Lan, sống trong một con hẻm yên tĩnh.

Con hẻm không dài.

Hai bên là tường gạch xám.

Trên đầu tường phủ đầy hoa tử đằng.

Cuối hẻm là một cánh cửa gỗ.

Cửa đang mở.

Sân viện không lớn.

Trồng vài cây lựu.

Một luống rau xanh.

Trong góc có chiếc chum cũ nuôi mấy con cá.

Bà Trần Tú Lan ngồi trên ghế mây giữa sân.

Mặc áo khoác vải bông màu xanh xám.

Phần cổ tay áo đã hơi sờn chỉ.

Tóc bạc trắng.

Chải rất gọn gàng.

Cuộn thành búi tóc đơn giản phía sau đầu.

Trên tay cầm tách trà.

Dì Phương đứng phía sau bà nửa bước.

“Bà ngoại.”

Lâm Hạ bước vào sân.

Bà Trần Tú Lan ngẩng đầu lên.

Đôi mắt ấy giống hệt Lâm Hạ.

Sáng.

Trong.

Nhưng nhiều hơn cô một thứ.

Một kiểu điềm tĩnh chỉ có ở người đã nhìn quá nhiều sóng gió.

“Đến rồi à.”

Giọng bà không lớn.

Nhưng rất rõ ràng.

“Ngồi đi.”

“Tiểu Phương, rót trà.”

Lâm Hạ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Dì Phương đưa cho cô một chén trà.

Cô nhận lấy, nhấp một ngụm.

Trà Long Tỉnh.

Rất thơm.

“Tiểu Phương kể cho bà rồi.”

Bà Trần Tú Lan đặt chén trà xuống, nhìn cô.

“Cái tên quan họ Chu kia gây phiền phức cho cháu à?”

“Vâng.”

“Hắn làm gì?”

Lâm Hạ kể lại chuyện kiểm tra phòng cháy.

Bao gồm cả chuyện chụp ảnh trước đó.

Cả chuyện gọi tới đồn công an hỏi thăm vụ án.

Nghe xong.

Bà Trần Tú Lan không tức giận.

Cũng không cau mày.

Bà chỉ nhìn cây lựu cao nhất trong sân.

Giống như đang đếm xem trên đó có bao nhiêu bông hoa.

“Loại nhân vật nhỏ như thế này.”

Bà chậm rãi nói.

“Hồi ông ngoại cháu còn sống, người lớn hơn hắn gấp mười cũng từng gặp rồi.”

Lâm Hạ không lên tiếng.

Chuyện của ông ngoại, cô biết một ít.

Ông ngoại cô, Trần Thủ Nghiệp, là một trong những người đầu tiên làm kinh doanh vật liệu xây dựng ở thành phố này.

Khởi đầu chỉ từ một cửa hàng nhỏ.

Làm suốt bốn mươi năm.

Thời kỳ đỉnh cao, một phần ba thị trường vật liệu xây dựng của cả thành phố đều nằm trong tay ông.

Ông mất đã mười hai năm.

Bà ngoại không tiếp quản việc kinh doanh.

Bà xử lý gần hết tài sản.

Chỉ giữ lại vài bất động sản cốt lõi và một quỹ tín thác.

Biệt thự kia…

Là một trong số đó.

Còn chuyện quỹ tín thác…

Lâm Hạ chưa từng nói với bất kỳ ai.

Bao gồm Chu Húc.

Bao gồm cả Tô Dao.

“Hạ Hạ.”

Bà ngoại gọi tên thân mật của cô.

“Cháu định xử lý thế nào?”

“Cháu muốn ông ta lùi bước.”

“Lùi tới mức nào?”

“Không quấy rầy cháu nữa.”

“Không lợi dụng vị trí để gây khó dễ cho cháu nữa.”

“Sau này phải cắt sạch quan hệ với gia đình Chu Húc.”

Bà Trần Tú Lan gật đầu.

“Không khó.”

Bà nghiêng đầu nhìn dì Phương.

“Tiểu Phương.”

“Gọi cho lão Hạ.”

“Bảo ông ấy ngày mai hẹn cấp trên của Chu Đại Quốc uống trà.”

“Không cần nói cụ thể chuyện gì.”

“Chỉ cần để họ biết… có người đang để mắt tới cấp dưới của mình.”

Dì Phương đáp một tiếng.

Rồi đi tới góc sân gọi điện thoại.

Bà Trần Tú Lan lại nhìn Lâm Hạ.

“Bước này là đủ rồi.”

“Hắn sẽ tự rụt về thôi.”

“Loại người này khôn lắm.”

“Nghe thấy cấp trên bắt đầu chú ý tới mình là chạy còn nhanh hơn thỏ.”

Lâm Hạ khẽ gật đầu.

“Nhưng cái tên chồng cũ của cháu…”

Giọng bà Trần Tú Lan khẽ đổi đi một chút.

Không phải nghiêm khắc.

Mà là kiểu từng nhìn quá nhiều người, quá nhiều chuyện nên hiểu thấu.

“Nó sẽ không vì ông bác nó rút lui mà chịu yên đâu.”

“Nó là kiểu người bản thân chẳng có bản lĩnh gì, nhưng sống chết cũng phải giữ mặt mũi.”

“Đối với nó, mất mặt còn khó chịu hơn mất mạng.”

“Cháu phải chuẩn bị trước.”

“Cháu biết.”

“Cháu định làm thế nào?”

“Đợi anh ta tự phạm sai lầm.”

Bà Trần Tú Lan nhìn vào mắt Lâm Hạ.

Nhìn rất lâu.

Sau đó khẽ cười.

“Giống ông ngoại cháu.”

Lâm Hạ cũng cười nhẹ.

“Bà ngoại.”

“Ông Hạ kia là ai vậy?”

“Bạn cũ của ông ngoại cháu.”

“Về hưu rồi.”

“Nhưng đôi khi người đã nghỉ hưu còn có tiếng nói hơn cả người đang tại chức.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...