Tần Tri Vãn cũng đến rồi.

Nàng ta đứng ngoài viện, rõ ràng là đã nghe thấy từ lâu.

Tần phu nhân thấy nàng ta, liền lập tức nói:

— Tri Vãn, con mau khuyên bảo ca ca con đi!

Tần Tri Vãn không nhìn Tần Chiếu.

Nàng ta nhìn ta, mắt vẫn còn hơi sưng:

— Ôn Kiến Nguyệt, ngươi thực sự muốn đi sao?

Nàng ta cắn môi:

— Ngươi đi rồi, ai chơi với ta?

Câu hỏi này thật là lý sự cùn một cách hiển nhiên.

Ta suýt chút nữa thì cười ra tiếng.

— Tần cô nương, phủ Tần có nha hoàn, có bà vú, có huynh trưởng, có mẫu thân. Cô nương không thiếu người ở bên cạnh.

Nàng ta cúi đầu:

— Họ đều thuận theo ta, chẳng có gì thú vị cả.

Tần phu nhân giận dữ:

— Con đang nói bậy bạ gì đó!

Tần Tri Vãn rụt vai lại, nhưng không lùi bước.

Nàng ta nhỏ giọng nói:

— Con đâu có nói sai.

Tần phu nhân tức đến không nói nên lời.

Tần Tri Vãn đi tới trước mặt ta.

— Khối ngọc bài đó, ta đúng là rất muốn.

Nương nói Trưởng Công chúa thích những cô nương gan dạ, sau này có thể cho ta tiền đồ tốt.

But ta cứ nghĩ đến việc vào phủ Công chúa là lại thấy sợ.

Nàng ta càng nói càng nhỏ giọng:

— Ta không muốn ngày ngày phải giữ quy củ, cũng không muốn gặp nhiều quý nhân như vậy.

Ta chỉ là tức giận vì ngươi công khai vạch trần, khiến ta rất mất mặt.

Kiếp trước ta từng oán hận Tần Tri Vãn.

Oán nàng ta lấy mất tên của ta, oán nàng ta hưởng hết những điều tốt đẹp vốn thuộc về ta mà còn chê những thứ đó vô vị.

Nhưng khoảnh khắc này ta chợt nhận ra, nàng ta cũng chỉ bị đẩy đi mà thôi.

Chỉ là nàng ta có Tần gia bảo vệ, nên nỗi uất ức của nàng ta có thể khóc ra được.

Còn ta thì không.

Tần Tri Vãn mắt rưng rưng:

— Ngươi còn quay lại không?

Ta nói:

— Không đâu.

— Vậy sau này ta muốn tìm ngươi thì sao?

— Xem ta có muốn gặp cô nương hay không.

Tần Tri Vãn tức giận:

— Sao ngươi lại như vậy!

Ta cười một cái.

— Ta vẫn luôn như vậy. Chỉ là trước đây chưa từng nói ra thôi.

08

Ba ngày sau, Tần gia đem đồ đạc gửi tới phủ Trưởng Công chúa.

Trưởng Công chúa đích thân kiểm mắt.

Khế đất, ngân phiếu, khế nhà, trang sức cũ, còn có hai quyển sổ tay mẫu thân để lại.

Không thiếu thứ gì.

Tần Chiếu đứng dưới sảnh, thần sắc tiều tụy.

Trưởng Công chúa lật xem đồ đạc, nhàn nhạt nói:

— Chuyện này Tần gia làm không được thể diện cho lắm.

Tần phu nhân không đến.

Tần Chiếu thay Tần gia nhận lấy lời này:

— Điện hạ dạy bảo chí phải.

Trưởng Công chúa lại hỏi:

— Ôn Kiến Nguyệt muốn rời phủ, ngươi có dị nghị gì không?

Ánh mắt Tần Chiếu dừng lại rất lâu.

Ta nhìn hắn.

Lần này, ta hy vọng hắn nói cho rõ ràng.

Tần Chiếu cụp mắt:

— Không có.

Ta có chút ngạc nhiên.

Giọng hắn thấp xuống:

— Cô ấy muốn đi, Tần gia không ngăn cản.

Trưởng Công chúa liếc nhìn hắn một cái.

— Vậy thì tốt.

Nói xong, người nhìn sang ta.

— Căn tiểu viện mẫu thân ngươi để lại ở phía Nam thành, lâu rồi không có người ở.

Bản cung đã sai người tới xem, mái nhà cần sửa, giếng cũng cần khơi.

Nếu ngươi không chê, hãy cứ ở lại Thính Trúc viện trong phủ của bản cung nửa tháng.

Ta quỳ xuống tạ ơn.

Ngón tay Tần Chiếu khẽ động, hắn dường như muốn nói gì đó, cuối cùng lại nhẫn nhịn được.

Ra khỏi phủ Trưởng Công chúa, hắn gọi ta lại.

— Kiến Nguyệt.

Ta dừng bước.

Hắn tiến lại gần vài bước, nhưng không dám quá gần:

— Những ngày tới, ta sẽ sai người sửa sang lại căn tiểu viện ở Nam thành.

Muội không cần gặp ta, ta chỉ sai thợ qua đó thôi.

Ta nói:

— Không cần đâu.

Hắn vội vàng:

— Muội yên tâm, ta không vào trong đâu.

— Tần Chiếu.

Lần đầu tiên ta gọi đầy đủ cả họ lẫn tên của hắn.

Hắn ngẩn người.

Ta nói:

— Ta biết huynh đang hối hận. Nhưng huynh làm những việc này, ta cũng sẽ không quay đầu lại.

Mắt Tần Chiếu đỏ lên.

— Ta biết.

— Huynh không biết đâu.

— Huynh luôn cảm thấy chỉ cần huynh sửa đổi, ta nên cho huynh một cơ hội.

Nhưng cuộc đời này của ta, không nên chỉ xoay quanh sự hối hận của huynh.

Môi hắn mấp máy.

Không còn gì để nói.

Lúc này, Tạ Xuyên từ trong phủ bước ra.

Trên tay hắn cầm một chiếc ô giấy dầu.

Trời âm u rồi.

Hắn đưa ô cho ta, không hề nhìn Tần Chiếu:

— Điện hạ bảo cô nương mang theo, trên đường có lẽ sẽ mưa.

Ta nhận lấy ô.

— Đa tạ.

Tần Chiếu nhìn chiếc ô đó, đột nhiên cười lạnh một tiếng.

— Tạ công tử thật là chu đáo.

Tạ Xuyên thần sắc bình thản:

— Nên làm thôi.

Giọng Tần Chiếu lạnh thêm vài phần:

— Cô ấy vừa mới rời phủ Tần, Tạ công tử chẳng phải là quá vội vàng sao?

Tạ Xuyên không hề giận.

— Ta không vội.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...