Hắn nhìn ta, ngữ khí nghiêm túc.

— Ôn cô nương cần phải thu xếp cho bản thân mình trước đã.

Ta nắm chặt cán ô, lòng dạ bỗng thấy bình yên.

Tần Chiếu chằm chằm nhìn hắn:

— Ngài dùng thân phận gì để nói những lời này?

Tạ Xuyên đáp:

— Cố nhân.

Tần Chiếu cười lạnh:

— Cố nhân chỉ mới gặp có hai lần?

Tạ Xuyên cụp mắt:

— Không chỉ hai lần.

Sắc mặt Tần Chiếu biến đổi.

Tạ Xuyên tiếp tục:

— Tám năm trước ở bến đò, cô ấy đã cứu ta.

Tại yến Lộc Minh, cô ấy cứu bạch lộc.

Kiếp trước, ta đã tìm sai người.

Ta đột nhiên nhìn thẳng vào hắn.

Hắn cũng nhớ rõ sao?

Tạ Xuyên đón nhận ánh mắt của ta, giọng nói rất nhẹ.

— Ôn cô nương, ta cũng là người được làm lại một lần rồi.

09

Lúc mưa rơi xuống, ta đã ngồi vào trong xe ngựa.

Tạ Xuyên không đi theo.

Tần Chiếu cũng không.

Ta cầm chiếc ô, lòng dạ từ lâu đã không thể bình tĩnh.

Ta cứ ngỡ chỉ có ta và Tần Chiếu nhớ rõ, không ngờ Tạ Xuyên cũng nhớ.

Kiếp trước, hắn đã tìm sai người.

Vậy sau đó thì sao?

Hắn có biết ta ở trong phủ Tần không?

Hắn đã từng gặp ta chưa?

Những nghi vấn ấy chất chồng trong lòng, khiến ta thấy có chút nghẹn thắt khó chịu.

Đến Thính Trúc viện, nữ quan của phủ Trưởng Công chúa giúp ta thu xếp chỗ ở.

Phòng ốc sạch sẽ, trong viện có trúc, bên cửa sổ đặt sẵn những xấp vải mới cắt.

Ta có chút bất an.

Nữ quan cười nói:

— Cô nương không cần gò bó, điện hạ đã dặn rồi, cô nương cứ yên tâm mà ở.

Ta hỏi:

— Tạ công tử có ở trong phủ không?

Nụ cười của nữ quan càng sâu hơn:

— Công tử ở tiền viện.

Ta do dự một hồi, cuối cùng vẫn đi tìm hắn.

Tạ Xuyên đang đứng dưới hành lang.

Nước mưa men theo góc mái hiên nhỏ xuống, hắn nghe thấy tiếng bước chân liền quay đầu nhìn ta.

— Ôn cô nương.

Ta đi thẳng vào vấn đề:

— Ngài cũng nhớ rõ kiếp trước?

Hắn đáp:

— Nhớ rõ.

— Ngài trở về từ lúc nào?

— Một ngày trước yến Lộc Minh.

Hắn trở về sớm hơn ta.

Tạ Xuyên giải thích:

— Sau khi tỉnh lại, ta lập tức đến vườn Lộc Minh. Vốn định tìm cơ hội nhắc nhở cô nương, không ngờ cô nương đã tự mình báo tên.

Lúc hắn nói lời này, đáy mắt mang theo một chút ý cười.

Ta lại không cười nổi:

— Kiếp trước, sau đó ngài có biết không?

Tạ Xuyên im lặng.

Sự im lặng này làm ti//m ta chùng xuống.

Rất lâu sau, hắn mới nói:

— Biết được quá muộn.

Ta không nói gì.

Hắn thấp giọng:

— Kiếp trước ta luôn lầm tưởng cô nương ở yến Lộc Minh là Tần Tri Vãn. Nhưng nàng ta không nhớ chuyện ở bến đò, cũng không quan tâm đến bạch lộc. Ta hỏi nàng ta về đồng tiền chỉ đỏ, nàng ta nói không có. Ta nảy sinh nghi ngờ, về sau mới điều tra được phủ Tần còn có một vị Ôn cô nương.

Hắn dừng lại một chút.

— Ta muốn gặp cô nương, nhưng phủ Tần không cho phép.

Ta nhớ lại lời Tần Chiếu nói lúc say rượu.

Tạ Xuyên đã tìm ta rất lâu.

Ta hỏi:

— Rồi sau đó thì sao?

Tạ Xuyên nhìn màn mưa:

— Sau đó, ta nhận được tin báo cô nương bệnh nặng. Lúc ta chạy đến phủ Tần, Tần Chiếu không cho ta vào.

— Hắn nói cô nương không muốn gặp người ngoài.

Ngón tay ta từng chút một siết chặt.

Kiếp trước ta căn bản không hề biết chuyện này.

— Ta đã đứng đợi ngoài cửa phủ Tần suốt một đêm.

Giọng Tạ Xuyên nhỏ dần:

— Đến khi trời sáng, trong phủ đã treo vải trắng.

Lồng ngực ta thắt lại.

Hắn vẫn bình tĩnh, nhưng vành mắt đã đỏ lên.

— Ta đã không được gặp cô nương.

Ta đứng dưới hành lang, cổ họng chua xót.

Sau một lúc lâu, Tạ Xuyên từ trong ống tay áo lấy ra đồng tiền xu cũ đó:

— Kiếp trước ta đã đặt cái này trước mộ cô nương. Lúc đó mới biết, cô nương thực sự tên là Ôn Kiến Nguyệt.

Ta nhận lấy đồng tiền, sợi chỉ đỏ đã cũ sờn.

Ta không biết phải nói gì.

Tạ Xuyên lại lùi về sau một bước.

— Ôn cô nương, ta nói cho cô nương những điều này không phải để cô nương cảm thấy mắc nợ. Đời này cô nương hãy cứ lo cho bản thân mình trước. Cô nương muốn điều tra chuyện cũ, ta giúp cô nương. Cô nương muốn rời kinh, ta cũng giúp cô nương. Nếu cô nương không muốn gặp ai, ta sẽ không làm phiền.

Hắn dừng lại:

— Ta chỉ muốn cô nương biết rằng, lần này cô nương đã báo tên của chính mình, ta rất vui lòng.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Tiếng mưa dần gấp gáp.

Ta đột nhiên hỏi:

— Vậy còn ngài?

— Cái gì?

— Ngài muốn thứ gì?

Tạ Xuyên sững sờ.

Hắn dường như không lường trước được ta sẽ hỏi vậy.

Hồi lâu sau, hắn mới cụp mắt, vành tai từ từ ửng đỏ.

— Ta muốn thường xuyên được gặp cô nương. — Hắn lập tức bổ sung thêm một câu — Nếu cô nương không nguyện ý, cũng không sao cả.

Ta nắm chặt đồng tiền, bỗng nhiên muốn cười:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...