“Bút tích, ấn tín đều có đủ, ông ta lấy gì để tự chứng?”

Tiêu Dục đặt chén trà xuống, giọng rất nhẹ nhưng từng chữ như ép người:

“Nhưng nếu như ta ra tay xoay xở, cục diện sẽ khác hẳn.

“Ta vốn có qua lại với phương Bắc, kéo một người ra thế mạng là chuyện dễ như trở bàn tay, chỉ xem ngươi có bằng lòng gật đầu hay không thôi.”

Trong lòng ta vừa hận vừa hoảng, mím môi không nói lời nào.

Tiêu Dục đứng dậy đi đến cửa, quay đầu nhìn ta:

“A Chiêu, ngươi nghĩ cho kỹ.

“Phủ Tể tướng một khi sụp đổ, ngươi và A Hi sẽ không còn là đích nữ Tể tướng cao cao tại thượng nữa, đến lúc đó, ngươi vẫn không thoát khỏi lòng bàn tay ta đâu.

“Là giữ mạng cho cha ngươi, an ổn ở bên ta, hay là trơ mắt nhìn ông ta thân bại danh liệt, chết oan chết uổng rồi ngươi vẫn bị ép ở lại bên ta, tất cả đều nằm ở một ý niệm của ngươi.

“Cân nhắc cho kỹ, thời gian dành cho ngươi không còn nhiều đâu.”

15

Sau khi Tiêu Dục rời đi, ta nằm liệt trong phòng, hoàn toàn mất sạch chủ kiến.

Hắn quá hiểu cách khống chế ta.

Tính mạng của cha, vinh nhục của cả gia tộc, ta căn bản không dám đem ra đánh cược.

Huống chi, Tiêu Cảnh còn đang ở tận Giang Nam xa xôi, sinh tử chưa rõ.

Suy đi tính lại, ta vẫn cầm lấy bát đũa, ăn sạch thức ăn.

Bất kể là bỏ trốn hay chờ đợi chuyển cơ, đều phải có sức lực mới được.

Những ngày tiếp theo, ta giả vờ thỏa hiệp, âm thầm nắm rõ quy luật thay ca của thị vệ Đông cung.

Đợi đến một đêm gió cao trăng mờ, nhân lúc bọn họ bàn giao, ta chuẩn bị lẻn trốn.

Nào ngờ mới chạy được vài bước đã bị phát hiện.

“Đứng lại!”

Ngay lúc ta tưởng rằng không thể thoát được, xung quanh bỗng nhiên xông ra mấy hắc y nhân, trong nháy mắt đã chế ngự toàn bộ thị vệ.

“A Chiêu mau đi thôi!”

Nữ tử cũng mặc hắc y nắm lấy tay ta, sải bước chạy thật nhanh.

Thế mà lại là tỷ tỷ!

Ta kinh ngạc sững sờ.

Từ khi ta bị bắt tới Đông cung, Tiêu Dục đã quản thúc tỷ tỷ rồi, tỷ ấy vào đây bằng cách nào?

Tỷ tỷ vừa chạy vừa giải thích:

“Tiêu Dục bị triệu vào chốn diện thánh rồi, giờ hắn tự lo còn chẳng xong, không rảnh để quản chúng ta đâu!”

Hóa ra, Tiêu Cảnh không yên tâm về ta, trước khi rời kinh đã để lại ám vệ theo dõi động tĩnh trong phủ.

Từ ngày đầu tiên Tiêu Dục tìm đến cửa, tin tức đã được đưa bằng bồ câu về Giang Nam.

Những triệu chứng dịch bệnh và phương thuốc ta đưa, Tiêu Cảnh đều đã dùng đến, chỉ trong vài ngày đã ổn định được cục diện.

Cộng thêm việc ở Giang Nam có kẻ âm thầm hạ độc, chàng tỉ mỉ tránh được, càng thêm lo lắng cho sự an nguy của ta, bèn bí mật trở về kinh thành sớm hơn dự kiến.

Trước khi khởi hành, chàng đã tóm gọn tay chân mà Tiêu Dục cài cắm ở vùng dịch, có được bằng chứng xác thực về việc hắn mượn công trả thù riêng, cố ý hại người.

Trong mấy ngày bí mật về kinh này, chàng càng lần theo dấu vết, tìm ra chân tướng kẻ làm giả thư tín, vu khống cha ta mưu nghịch.

Lúc này, Tiêu Cảnh đang mang theo nhân chứng vật chứng, ở trước mặt Bệ hạ đối chất với Tiêu Dục.

Tiêu Dục phân thân không kịp, tỷ tỷ lúc này mới tìm được cơ hội, mang theo ám vệ của Tiêu Cảnh xông vào cứu ta.

Ta đi theo tỷ tỷ xông ra khỏi Đông cung, chạy thẳng về hướng cổng hoàng cung.

Từ xa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia, vành mắt ta nóng lên.

Tiêu Cảnh sải bước đi tới, kéo ta vào lòng ôm chặt:

“Thái tử thất đức, tội chứng rành rành, phụ hoàng đã hạ chỉ phế bỏ ngôi vị trữ quân, vĩnh viễn giam lỏng. Từ nay về sau, hắn không thể làm hại nàng được nữa.”

Tảng đá trong lòng ta cuối cùng cũng rơi xuống, ta quay sang khuyên tỷ tỷ:

“Tỷ tỷ, nhân lúc cục diện đang đại loạn, tỷ cũng mau chạy đi thôi!”

Tỷ tỷ bình thản lắc đầu:

“Hoàng gia ban hôn, đâu phải nói chạy là chạy được? Chỉ cần tỷ còn sống ngày nào, thì vẫn là Thái tử phi.”

Tỷ ấy nắm chặt tay ta:

“Muội muội yên tâm đi, tỷ tự có nơi để về.”

16

Đêm Thái tử bị phế, Đông cung đột nhiên phát hỏa, ánh lửa nhuộm đỏ rực nửa bầu trời hoàng thành.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...