Tiêu Dục và cung nhân đều được cứu ra, không ai thương vong.
Duy chỉ có Thái tử phi Giang Vân Hi táng thân trong biển lửa, chỉ còn lại một cái xác cháy đen, không thể nhận dạng.
Cha mẹ nghe hung tin, khóc đến mức gần như ngất đi.
Ta không đành lòng, đành phải sai tâm phúc truyền khẩu tín cho họ.
Sau khi bụi trần lắng xuống, Tiêu Cảnh chủ động thỉnh chỉ trấn thủ biên cương.
Bệ hạ ân chuẩn, còn ban cho chàng phong địa ở phương Nam.
Nơi đó bốn mùa như xuân, trời cao mây rộng, cách kinh thành nghìn dặm xa xôi.
Bệ hạ nói, nếu nhớ nhà thì cứ tùy lúc trở về.
Nhưng hai cha con họ đều hiểu rõ trong lòng.
Những năm qua Tiêu Cảnh ở bên cạnh phụ thân nhưng chẳng có lấy nửa phân tình cảm ấm áp để dựa dẫm.
Chuyến đi này chính là quyết ý rời xa triều đình, sẽ không bao giờ trở lại nữa.
Thoáng cái đã năm năm trôi qua.
Cha ta cáo lão từ quan, đưa mẹ đến phương Nam.
Ông bế đứa con của ta và Tiêu Cảnh, cười đến không khép được miệng, cứ khen đứa bé mày ngài mắt phượng giống Tiêu Cảnh, tính tình giống ta.
Mẫu thân đứng bên cạnh nhìn, vành mắt đỏ hoe:
“Không biết tỷ tỷ con giờ sống ra sao…”
Lời còn chưa dứt, ngoài cửa vang lên một tràng cười.
Tỷ tỷ dẫn theo một bé trai bốn tuổi bước vào, phía sau là vị thủ lĩnh ám vệ năm xưa cứu ta ra khỏi Đông cung.
Huynh ấy giờ là tỷ phu của ta, cũng là phó tướng trong quân biên giới.
Mẫu thân sững sờ một lát, rồi lao tới ôm chầm lấy tỷ tỷ, khóc không thành tiếng.
Cha cũng đứng bên cạnh, vừa khóc vừa cười.
Một gia đình, tới đây mới thực sự đoàn tụ.
Khi nhắc tới tình hình kinh thành gần đây, cha có nhắc tới Tiêu Dục.
Trong triều sớm đã lập Thái tử mới, Tiêu Dục không biết hối cải, bị quản thúc trong phủ, không còn ngày ngóc đầu lên nổi.
Ban đầu hắn còn quậy phá, đòi gặp ta, bảo cha ta nhắn tin cho ta.
Nhưng kẻ đã sai ngay từ đầu, có chấp nhất đến mấy thì còn ích gì?
Cha ta đã đốt bức thư đó ngay trước mặt hắn.
Hắn tự biết vô vọng, từ đó không nhắc lại nữa, suốt ngày ở trong phủ uống rượu giải sầu.
Nam Cương khoáng đạt tự tại, những chuyện cũ rắc rối ở kinh thành, ta đã không còn nhớ rõ nữa rồi.
Duy chỉ có một điểm nghi hoặc, càng ngày càng trở nên rõ ràng.
Tiêu Cảnh của kiếp này tâm tư mật, hành sự chu toàn.
Cục diện Tiêu Dục bày ra đều bị chàng từng bước hóa giải.
Chàng rõ ràng có tâm cơ và thủ đoạn như vậy, kiếp trước vì sao lại chết nơi sa trường?
Ta đã hỏi chàng một lần.
Chàng nắm lấy tay ta, đặt lên môi hôn một cái:
“Ai biết được chứ, có lẽ ông trời thấy ta đáng thương, nên đã biến ta của kiếp này trở nên thông minh hơn chăng?”
Ta bị chàng chọc cho bật cười, nhưng luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như thế.
17
Thành thân với Tiêu Cảnh nhiều năm, chàng vẫn cứ thích bám lấy ta.
Ngay cả khi vừa xong chuyện thân mật, cũng phải ôm chặt ta mà ngủ.
Có chàng bầu bạn, ta ngủ rất yên ổn, ít khi nằm mơ.
Nhưng đêm nay, ta hiếm hoi mơ thấy chàng.
Ta thấy Tiêu Cảnh thời thiếu niên đứng bên hồ sen, bị mấy vị hoàng tử ấn xuống nước.
Nước bắn tung tóe, chàng không hề vùng vẫy, cũng chẳng kêu la.
Một cô bé bảy tám tuổi chống nạnh, quát lớn về phía họ: “Bệ hạ tới kìa!”
Đám hoàng tử đó tức khắc giải tán như ong vỡ tổ.
Đợi mọi người đi hết, cô bé nhét bông hoa sen vừa hái vào tay chàng:
“Huynh ngốc quá, sao ngay cả kêu cứu cũng không biết thế?”
Chàng nhìn lại bản thân chật vật, không đáp lời, ôm lấy hoa rồi chạy biến.
Nhưng chàng không chạy xa.
Chàng nấp sau hòn giả sơn, ló nửa cái đầu ra, lén nhìn theo bóng lưng nhảy nhót dần xa của cô bé.
Lần đầu tiên trong đời, chàng cong môi cười, đôi mắt sáng rực như chứa cả vì sao.
Sau này, cô bé thường xuyên vào cung.
Toàn đuổi theo Tiêu Dục, gọi “Thái tử ca ca”, “Thái tử ca ca”.
Nàng cười đẹp đến thế, trong mắt toàn là người đó.
Tiêu Cảnh cứ như vậy đứng từ xa nhìn theo, chưa từng tới gần.
Chàng nghĩ, nàng chắc hẳn đã sớm quên chàng rồi.
Chaporia
Bình Luận (0)