Cảnh tượng chuyển dời, đến ngày ban hôn.
Hoàng hậu ngồi ở vị trí thượng tọa, mỉm cười nói:
“Chỉ hôn trưởng nữ Tể tướng Giang Vân Hi cho Cửu hoàng tử.”
Tiêu Cảnh rủ mắt, gương mặt bình thản.
Nhưng khi cảnh tượng kéo lại gần, ta thấy bàn tay chàng giấu trong tay áo, khớp xương siết chặt đến trắng bệch.
Chẳng qua cũng chỉ là đứa con của cung nữ, chưa bao giờ có quyền lựa chọn.
Dù có phản kháng thì có ích gì đâu?
Đêm động phòng, Giang Vân Hi ngồi bên giường hỉ lặng lẽ rơi lệ.
Chàng nhận ra lòng nàng không có chàng, không hề giận dỗi, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.
Sau này, chàng hết lần này đến lần khác bị phái đến những nơi hiểm hóc.
Vùng dịch Giang Nam, biên quan lạnh lẽo, sa trường khói lửa…
Chàng không phải không biết đây là mưu kế của Tiêu Dục.
Chàng chỉ là không muốn ở lại kinh thành, nhìn thấy Giang Vân Chiêu và Tiêu Dục hết lần này đến lần khác sánh bước bên nhau.
Chàng nhìn ra được, giữa ba người họ có chút vướng mắc tình cảm.
Nhưng thì đã sao?
Dù vướng mắc thế nào, trong mắt Giang Vân Chiêu cũng sẽ không có vị trí của chàng.
Chàng tưởng rằng, chỉ cần rời khỏi kinh thành thì sẽ không còn nhớ tới Giang Vân Chiêu nữa.
Nhưng không.
Một đóa hoa, một áng mây, một miếng điểm tâm ngon lành, một chiếc đèn hoa đăng đẹp đẽ, đều có thể khiến chàng nhớ đến nàng.
Cây trâm hoa sen chàng tạc, thủy chung vẫn luôn mang theo bên người, chưa từng tặng đi.
Lần ở sa trường đó, chàng đã chảy rất nhiều máu.
Trời rất xanh, mây rất trắng.
Chàng hồi tưởng lại cả cuộc đời mình.
Sinh ra đã bị người ta coi rẻ, hôn sự thân bất do kỷ, ngay cả người mình yêu cũng không có tư cách ở bên cạnh.
Sống thì còn ý nghĩa gì nữa?
Chẳng thà chết đi cho nhẹ nợ.
Nhưng ông trời không để chàng chết.
Sau khi hôn mê hơn nửa ngày, chàng tỉnh lại.
Nghĩ đến chiến cuộc đã định, trong quân không còn cần chàng nữa, chàng liền một mình rời đi.
Chàng tưởng nàng sống không tốt, nhưng cũng không đến mức tệ hơn.
Chàng tưởng nàng ở bên cạnh người mình thích, ít nhất có thể bình an đến già.
Cho đến khi chàng nghe thấy hung tin về cái chết của Giang Vân Chiêu.
Mới biết được, sự nhẫn nhịn, yếu thế bấy lâu nay của mình đã gây ra lỗi lầm lớn đến mức nào.
Chàng trở về kinh thành, bịt mặt phục kích trên con đường Tiêu Dục chắc chắn đi qua.
Giết Tiêu Dục, chính mình cũng chết dưới loạn đao.
Lúc hấp hối, chàng nằm bên lề đường, nhìn ngắm bầu trời đầy sao, dùng hết sức lực cuối cùng để cầu nguyện:
“Kiếp này nàng khổ quá rồi, cầu xin thượng đế rủ lòng thương, cho nàng được làm lại một lần nữa, năm năm tháng tháng bình an.
“Không cần gặp lại ta, không cần nợ nần ai… chỉ cần nàng hạnh phúc, là đủ rồi.”
Mơ đến đây, ta tỉnh giấc.
Gối đã ướt đẫm một mảng.
Tiêu Cảnh mơ màng mở mắt, thấy ta đang rơi lệ, lập tức hoảng hốt:
“Nàng gặp ác mộng sao?”
Chàng đưa tay lau nước mắt cho ta.
Ta lắc đầu, nhào vào lòng chàng, ôm chặt lấy chàng.
Cái đồ ngốc này.
Rõ ràng bản thân sống khổ hơn bất kỳ ai, vậy mà chưa từng nghĩ đến việc để bản thân làm lại từ đầu, chỉ vì ta mà cầu xin cơ hội trọng sinh.
Nhưng chàng không biết đâu.
Ông trời là người hiểu rõ nhất, Giang Vân Chiêu kiếp này, chỉ có ở bên cạnh Tiêu Cảnh mới thực sự hạnh phúc.
Cho nên sau khi trọng sinh trở về, khi Hoàng hậu ban hôn, khi Tiêu Dục chất vấn, ta mới có thể thản nhiên nói như vậy:
“Gả cho Cửu hoàng tử, A Chiêu rất bằng lòng.”
Bên ngoài cửa sổ ánh trăng lặng lẽ hắt vào, soi lên đôi lông mày ôn nhu của chàng.
Ta rúc sâu vào lòng chàng, nhắm mắt lại.
Lần này, để ta là người tiến về phía chàng trước nhé.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)