Đến ngày thứ tư, mẹ tôi lại gọi điện.
Lần này không chỉ là hối thúc, giọng bà mang theo sự khẩn khoản gần như không nén nổi.
“Vãn Vãn, mẹ xin con đấy, cho người ta một cơ hội nữa đi.”
“Mẹ—”
“Con nghe mẹ nói hết đã,” bà ngắt lời tôi, “Hôm nay dì Vương lại đến nhà mình, lặn lội cất công tới. Dì ấy bảo Diên Chi về nhà có kể với dì ấy, thừa nhận cậu ấy suy nghĩ không thấu đáo, việc đến công ty tìm con là sai, cậu ấy rất hối hận. Cậu ấy nhờ dì Vương chuyển lời tới con, nếu con đồng ý gặp mặt thêm một lần nữa, cậu ấy sẽ đợi ở quán cà phê Gia Thụy. Nếu con không đến thì cậu ấy sẽ đi, và tuyệt đối không bao giờ làm phiền con nữa.”
Tôi nhắm mắt lại.
“Đúng một lần cuối cùng thôi,” mẹ tôi nói, “Con đi gặp người ta đi, nếu vẫn không được, mẹ thề sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện này nữa.”
Tôi quen mẹ tôi 32 năm rồi.
Cái câu “không bao giờ nhắc lại nữa”, bà ấy nói ít nhất 500 lần rồi.
Nhưng lần này, tôi nghe ra một thứ khác trong giọng nói của bà.
Sự mệt mỏi.
Bà mệt mỏi rồi.
Tôi cũng mệt.
Không phải vì đi xem mắt vất vả.
Mà bởi vì mỗi lần từ chối, tôi lại phải đối mặt với giọng điệu thất vọng của mẹ, tiếng thở dài câm lặng của bố, sự bối rối xoa dịu của dì Vương, và cả tiếng xì xào bàn tán của tất cả họ hàng xung quanh rằng “con bé đó kén cá chọn canh quá”.
Những thứ đó chất đống lại, còn áp lực hơn cả việc tăng ca.
Tôi suy nghĩ rất lâu.
“Được, con sẽ đi gặp anh ta. Lần cuối cùng.”
Mẹ tôi trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm như thể vừa được vớt từ dưới nước lên.
Cúp điện thoại, tôi tựa lưng vào ghế, nhìn lên trần nhà.
Tôi đồng ý gặp mặt, không phải vì thỏa hiệp.
Mà vì tôi cần một cơ hội để xác nhận một chuyện.
Giấc mơ kia, rốt cuộc có phải là thật không.
Tôi cần chính tai nghe đáp án từ miệng anh ta.
3 giờ chiều thứ Bảy, tôi bước vào quán cà phê Gia Thụy.
Anh ta đến sớm hơn tôi, ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, trước mặt đặt một ly cà phê và một ly nước ép.
Nước ép chắc là gọi cho tôi.
Nước ép lựu.
Lúc ngồi xuống, tôi liếc nhìn ly nước đó, trong đầu lóe lên một suy nghĩ.
Sao anh ta biết tôi không uống cà phê?
Là dì Vương nói với anh ta, hay là lần đầu tiên anh ta đến cửa hàng tiện lợi đã chú ý thấy tôi mua nước trái cây?
Sự quan sát này tỉ mỉ đến mức khiến tôi nổi một lớp da gà mỏng.
“Cảm ơn em đã chịu đến.” Anh ta nói.
Giọng nói vẫn hay, vẫn trầm ổn.
Tôi ngồi xuống, không đụng vào ly nước.
“Anh nói lần cuối cùng, nên tôi đến.”
Anh ta gật đầu.
“Chuyện hôm nọ đúng là anh thiếu suy nghĩ, gây rắc rối cho em. Nếu làm em cảm thấy bất an, anh thành thật xin lỗi.”
Xin lỗi chuẩn bài, thái độ chân thành, dùng từ chính xác.
Tôi nhìn anh ta.
Ánh mắt anh ta rất trong sạch, giữa hàng mày mang theo một tia áy náy vừa vặn.
Nếu tôi chưa từng mơ giấc mơ đó, có lẽ tôi đã thực sự mềm lòng.
“Tôi chấp nhận lời xin lỗi,” tôi nói, rồi bưng ly nước lựu lên, nhấp một ngụm.
Anh ta cười, bờ vai khẽ thả lỏng.
“Thực ra anh đã suy nghĩ mấy ngày nay. Em nói không hợp, có thể vì chúng ta chưa hiểu nhiều về nhau. Nếu em đồng ý, chúng ta có thể bắt đầu từ việc làm bạn, không cần vội.”
Tôi đặt ly xuống.
Nhìn thẳng vào mắt anh ta, tôi mở miệng.


“Anh Hạ, tôi có một câu hỏi.”
“Em cứ gọi anh là Diên Chi.”
“Anh Hạ,” tôi lặp lại, “Trước đây anh từng kết hôn rồi đúng không?”
“Đúng.”
“Có con không?”
Không khí lạnh đi trong tích tắc.
Biểu cảm của anh ta không đổi, nụ cười vẫn còn đó, nhưng đồng tử khẽ co lại một chút.
“Không có.”
Anh ta đáp rất nhanh, rất chắc chắn.
Nhưng bàn tay phải của anh ta lại khẽ siết nhẹ vào thân ly cà phê.
Một động tác vô cùng nhỏ.
Tôi không gặng hỏi nữa.
Vì tôi đã có đáp án rồi.
Tối hôm đó về nhà, tôi làm hai việc.
Việc thứ nhất, tôi gửi tin nhắn cho dì Vương: “Dì Vương ơi, vợ cũ của anh Hạ Diên Chi làm nghề gì thế ạ? Dì có tiện kể cho cháu nghe không? Cháu muốn tìm hiểu thêm chút.”
Tôi dùng từ ngữ rất mềm mỏng.
Dì Vương chắc tưởng tôi đã xuôi lòng nên trả lời lại một tràng dài.
“Vợ cũ họ Kiều, làm ở đoàn văn công quân đội, xinh lắm, nhưng sau này sức khỏe không tốt nên hai người chia tay.”
Họ Kiều.
Đoàn văn công.
Rất xinh đẹp.
Tôi nhìn chăm chăm vào dòng tin nhắn này, những ngón tay lạnh ngắt.
Người phụ nữ mặc áo dạ màu vàng nhạt trong giấc mơ.
Lãng Lãng gọi cô ta là “Dì Kiều”.
Việc thứ hai, tôi bật máy tính, đăng nhập vào nền tảng tra cứu thông tin doanh nghiệp nội bộ do một người bạn thời đại học cấp quyền.
Nhập chữ “Kiều”, giới hạn phạm vi là đoàn văn công quân đội, không tìm được gì hữu ích.
Nhưng tôi đổi hướng suy nghĩ.
Tôi tìm kiếm địa chỉ quê nhà của Hạ Diên Chi — dì Vương từng nói quê anh ta ở Ký Bắc.
Ký Bắc, huyện X.
Sau đó, tôi lục lọi rất lâu trong kho thông tin công khai của huyện đó, cuối cùng lôi ra được một bài đưa tin từ vài năm trước, về buổi biểu diễn văn nghệ do một trường tiểu học trong huyện tổ chức.
Trong danh sách đạt giải, lớp 3/2, có một cái tên.
Hạ Lãng.
Cột tên bố ghi: Hạ Diên Chi.
Tay tôi bắt đầu run lên.
Tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Hạ Lãng.
Lãng Lãng.
Anh ta có con trai.
Anh ta đã nói dối tôi.
Và giấc mơ của tôi, không phải là mơ.
Ít nhất, không hoàn toàn là mơ.
Tôi tắt máy tính, ngồi bần thần trên ghế, hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra.
Cảm giác này không phải là sợ hãi.
Mà là một sự tỉnh táo lạnh đến thấu xương.
Tôi hiểu rồi.
Anh ta không chỉ đến để xem mắt.
Anh ta đang đến để tìm một người nuôi con hộ.
Còn trong câu chuyện của mẹ tôi, dì Vương, hay thậm chí của chính tôi trước đó, anh ta chỉ là một sĩ quan ly hôn có “điều kiện tốt”.
Điều kiện tốt.
Một tấm màn che đậy đẹp đẽ biết bao.
Tôi cầm điện thoại, gọi một cuộc.
“Lâm Tiểu Khả, người bạn luật sư cậu kể lần trước đang làm ở đâu ấy nhỉ? Bên mảng Hôn nhân gia đình ấy.”
“Sao thế? Cậu định đánh ghen hay ly hôn à? Cậu còn chưa lấy chồng mà.”
“Không,” tôi đáp, “Tớ chỉ muốn tìm hiểu một chút về quyền được biết sự thật và vấn đề che giấu thông tin trong lúc xem mắt thôi.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Tô Vãn Vãn, cậu dính vào chuyện gì rồi đúng không?”
“Vẫn chưa,” tôi nói, “Nhưng tớ định chủ động ra đòn trước.”

Suốt một tuần sau đó, tôi không liên lạc với Hạ Diên Chi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...