“Sao ta thấy nàng gầy đi rồi? Có phải không chịu ăn uống tử tế không?”
Những ngày Tạ Vân Chu không ở đây, ta nóng lòng muốn nói cho hắn biết chuyện mình mang thai.
Nhưng lúc hắn thật sự đứng trước mặt ta, ta lại đột nhiên thấy ngượng ngùng.
Ta né tránh ánh mắt hắn:
“Đương nhiên là có ăn uống đàng hoàng rồi. Mau vào đi, ta nấu mì cho chàng.”
Lúc Tạ Vân Chu ăn mì, ta ngồi đối diện hắn, lấy khối ngọc bội từ trong tay áo ra đặt lên bàn.
“Hôm nay có người tới tìm ta, còn đưa cho ta cái này.”
Tạ Vân Chu đặt bát xuống, cầm ngọc bội lên xem, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Ai đưa cho nàng?”
“Cố Thừa Yến.”
Ánh mắt hắn khẽ động.
“Hắn tìm nàng làm gì?”
“Không nói gì cả, chỉ bảo ta giữ lấy nó. Sau này nếu gặp khó khăn có thể đến ngân trang Cố gia.”
Ta nghĩ ngợi rồi nói thêm:
“Chắc là hắn muốn cảm ơn ta đã chăm sóc hắn ba năm đó thôi.”
Tạ Vân Chu nhìn khối ngọc bội rất lâu rồi đặt nó xuống bàn.
“Nàng muốn giữ lại sao?”
Ta lắc đầu.
“Ta không cần đâu, cũng chẳng dùng tới. Chàng mang trả lại cho hắn đi.”
Tạ Vân Chu nhìn ta một cái, sau đó cất ngọc bội vào trong tay áo.
“Được, ta sẽ trả lại.”
Đêm đó, Tạ Vân Chu trầm mặc hơn bình thường rất nhiều.
Ta hỏi hắn bị làm sao, hắn chỉ nói không có gì, đang nghĩ chuyện thi cử thôi.
Ta nói:
“Chàng đừng nghĩ nhiều nữa, thi cũng thi xong rồi mà.”
Hắn cười cười, kéo ta ôm vào lòng.
“Miểu Miểu,” hắn khẽ nói, “đợi đến ngày yết bảng, ta sẽ cho nàng một bất ngờ.”
“Bất ngờ gì?”
“Nói ra trước thì đâu còn gọi là bất ngờ nữa.”
Ta nghĩ thấy hắn nói cũng đúng nên không hỏi tiếp.
Sau đó ta lại nhớ tới chuyện mình mang thai.
Ta rúc trong lòng hắn cọ cọ mấy cái, hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt “ta có chuyện muốn nói” của mình đã bán đứng tất cả.
Tạ Vân Chu giữ vai ta lại, chỉnh người ta ngồi thẳng rồi hỏi:
“Sao thế?”
“Ta…”
Ta do dự một chút.
“Mấy hôm trước ta có đi khám đại phu.”
Sắc mặt hắn lập tức thay đổi, vội đỡ ta ngồi xuống ghế.
“Nàng không khỏe ở đâu? Sao không nói với ta?”
“Không có gì nghiêm trọng, chỉ là gần đây cứ muốn nôn thôi…”
Ta ngừng một chút rồi ngẩng đầu nhìn hắn.
“Đại phu nói… ta mang thai rồi.”
Cả người Tạ Vân Chu lập tức sững lại.
Hắn vẫn giữ nguyên tư thế nắm tay ta, không nhúc nhích.
“Nàng… nói gì cơ?”
“Ta mang thai rồi.
”
Ta lặp lại lần nữa.
“Chàng sắp được làm cha rồi.”
Hắn bật dậy thật mạnh.
Chiếc ghế bị hắn hất ngã xuống đất phát ra tiếng “rầm”, nhưng hắn hoàn toàn không để ý.
Hắn đi qua đi lại trong phòng hai vòng, rồi đột nhiên quỳ xuống trước mặt ta, vùi mặt vào đầu gối ta.
Ta cảm nhận được nơi đầu gối có chút ấm nóng ướt át.
“Tạ Vân Chu?”
Ta hoảng hốt đưa tay xoa đầu hắn.
“Chàng sao vậy?”
Giọng hắn nghèn nghẹn, mang theo âm mũi:
“Không sao.”
“Chàng khóc à?”
“Không có.”
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, nhưng nụ cười lại đẹp hơn bất cứ lúc nào.
Hắn cẩn thận đặt tay lên bụng dưới của ta, lòng bàn tay ấm nóng run rẩy.
“Miểu Miểu…”
Giọng hắn khàn khàn, như đang cố nén điều gì đó.
“Cảm ơn nàng.”
09
Ngày tháng cứ thế chậm rãi trôi qua.
Tạ Vân Chu vẫn ngày ngày đọc sách, nhưng hắn cũng luôn dành thời gian ở bên ta.
Có lúc hắn đọc sách cho ta nghe, có lúc dạy ta nhận mặt chữ, cũng có khi chẳng làm gì cả, chỉ đơn giản ngồi cùng ta phơi nắng trong sân.
Hắn nói:
“Đợi thi Đình xong, ta sẽ dẫn nàng đi ăn món vịt quay ngon nhất kinh thành.”
Ta đáp:
“Được.”
Hắn lại nói:
“Đợi con sinh ra, ta sẽ đặt cho nó một cái tên thật hay.”
Ta vẫn gật đầu:
“Được.”
Hắn nói tiếp:
“Sau này khi ta làm quan rồi, ta sẽ mua cho nàng một tòa nhà thật lớn, trong sân trồng đầy hoa quế mà nàng thích.”
Ta cười cong mắt:
“Được.”
Hắn nói gì, ta cũng đều nói được.
Bởi vì ta tin từng lời hắn nói.
Đầu tháng ba, bảng vàng kỳ thi Hội được công bố.
Sáng sớm hôm ấy, Tạ Vân Chu đã ra ngoài xem bảng.
Ta ở nhà đợi hắn, trong lòng có chút hồi hộp, nhưng cũng không quá căng thẳng.
Bởi vì dù hắn có thi đỗ hay không, hắn vẫn là phu quân của ta.
Hắn đối xử tốt với ta, vậy là đủ rồi.
Ta đợi thật lâu mà Tạ Vân Chu vẫn chưa trở về.
Trong lòng bắt đầu có chút sốt ruột, ta định ra cửa nhìn thử.
Vừa đi tới cổng, bên ngoài đã vang lên tiếng chiêng trống rộn ràng.
Âm thanh càng lúc càng gần, giống như đang tiến thẳng vào con hẻm nhà ta.
Ta đẩy cửa, ló đầu ra nhìn.
Chỉ thấy đầu ngõ tràn vào một đám đông.
Đi đầu là một nha dịch, tay cầm cờ báo tin, vừa đi vừa lớn tiếng hô vang:
“Báo tin mừng! Báo tin mừng! Tạ Vân Chu Tạ lão gia đỗ đầu kỳ thi Hội! Trúng Hội Nguyên!”
Chaporia
Bình Luận (0)