Ta không hiểu “Hội Nguyên” là gì.
Nhưng ta biết đó chắc chắn là rất lợi hại.
Bởi vì Tạ Vân Chu từng nói, người đứng đầu kỳ thi Hội mới được gọi là Hội Nguyên.
Hắn thi được hạng nhất rồi.
Ta đứng trước cửa, hàng xóm xung quanh đều kéo tới chúc mừng.
Đúng lúc ấy, một bàn tay từ trong đám người vươn ra, vững vàng nắm lấy cổ tay ta.
Ta ngẩng đầu lên.
Là Tạ Vân Chu.
Hắn đứng trước mặt ta, trên môi mang theo nụ cười, đôi mắt sáng rực như có ánh sao.
“Miểu Miểu, ta thi đỗ rồi.”
“Ừm, ta nghe thấy rồi.”
Ta gật đầu.
“Chàng là hạng nhất.”
Hắn bật cười, nụ cười đẹp vô cùng.
“Vẫn còn kỳ thi Đình nữa. Thi Đình xong, mới thật sự là Trạng Nguyên.”
“Vậy chàng nhất định sẽ đỗ Trạng Nguyên.”
Ta nói rất chắc chắn.
Hắn nhìn ta:
“Nàng tin ta như vậy sao?”
“Ừm.”
Ta nghiêm túc gật đầu.
“Chàng từng nói mà, mười bốn tuổi đã đỗ tú tài rồi. Chàng rất lợi hại.”
Tạ Vân Chu nhìn ta chăm chú, đột nhiên cúi người hôn nhẹ lên trán ta.
Xung quanh lập tức vang lên tiếng trêu chọc ồn ào.
Mặt ta đỏ bừng ngay tức khắc.
“Đi thôi.”
Tạ Vân Chu nắm lấy tay ta.
“Ta dẫn nàng đi ăn vịt quay.”
“Bây giờ sao?”
“Bây giờ.”
10
Kỳ thi Đình diễn ra vào giữa tháng tư.
Tạ Vân Chu nói, thi Đình là do đích thân Hoàng đế ra đề, khảo về sách luận, hỏi đạo lý trị quốc an dân.
Ta không hiểu mấy chuyện đó.
Nhưng mỗi tối ta đều nấu cho hắn một bát mì nóng, ngồi nhìn hắn ăn hết.
Lúc hắn đọc sách, ta sẽ ngồi bên cạnh, lặng lẽ may vá.
Ta đang may quần áo nhỏ cho đứa bé.
Dù chưa biết là trai hay gái, nhưng trẻ con mặc màu gì cũng đáng yêu cả.
Có đôi khi Tạ Vân Chu đang đọc sách lại dừng lại nhìn ta.
Hắn nhìn rất lâu, rồi mới cúi đầu tiếp tục đọc.
Ta hỏi hắn nhìn gì.
Hắn đáp:
“Nhìn nàng.”
Ta bật cười:
“Ta có gì đẹp mà nhìn?”
Hắn nói:
“Nàng chỗ nào cũng đẹp.”
Ta cảm thấy hắn đang nói mê sảng.
Bởi từ nhỏ đến lớn, cha mẹ ta chưa từng khen ta đẹp.
Nhưng hắn lần nào cũng nói như vậy, nên dần dần ta cũng không hỏi nữa.
Ngày thi Đình, ta tiễn Tạ Vân Chu ra cửa.
Hắn mặc chiếc trường sam do chính tay ta may cho, tuy chất vải không tốt lắm nhưng được giặt giũ sạch sẽ tinh tươm.
Hắn nói:
“Đợi ta trở về.”
Ta gật đầu:
“Được.
”
Hắn đi được vài bước lại quay đầu nhìn ta.
“Miểu Miểu.”
“Ừm?”
“Đợi thi Đình xong, ta có lời muốn nói với nàng.”
“Lời gì?”
“Đến lúc đó nàng sẽ biết.”
Hắn cười cười rồi xoay người rời đi.
Ta đứng trước cửa nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần nơi đầu ngõ, lúc ấy mới đóng cửa quay vào.
…
Ngày công bố bảng vàng thi Đình, cả kinh thành gần như trống không.
Tất cả mọi người đều chen kín bên ngoài hoàng thành, chờ xem danh sách tân khoa tiến sĩ.
Tạ Vân Chu sáng sớm đã đi rồi, dặn ta ở nhà đợi.
Hắn nói:
“Nàng đừng tới chen chúc, người đông lắm. Nàng đang mang thai, không tiện đâu. Để ta đi xem, xem xong sẽ về báo cho nàng.”
Ta ngoan ngoãn đáp:
“Được.”
Ta ngồi ở nhà chờ đợi, trong lòng có chút hồi hộp.
Dù ta vẫn luôn tin hắn có thể đỗ Trạng Nguyên, nhưng đến ngày này thật sự vẫn không tránh khỏi lo lắng.
Nhỡ đâu không đỗ thì sao?
Nhỡ đâu kết quả không tốt thì sao?
…Không đâu.
Tạ Vân Chu lợi hại như vậy mà.
Mười bốn tuổi hắn đã đỗ tú tài rồi.
Hắn nhất định làm được.
Ta cứ ngồi đợi mãi, đợi thật lâu.
Tiếng chiêng trống bên ngoài càng lúc càng gần, càng lúc càng náo nhiệt.
“Báo tin mừng! Báo tin mừng!”
Ta đẩy cửa bước ra ngoài.
Đầu ngõ tràn vào một đám người, còn đông hơn lần trước, còn náo nhiệt hơn lần trước.
Tên nha dịch đi đầu giương cao lá cờ lớn, bên trên viết bốn chữ thật to:
—— Trạng Nguyên cập đệ.
“Tân khoa Trạng Nguyên Tạ Vân Chu, phụng chỉ diễu phố!”
Cả con phố lập tức bùng nổ.
“Trạng Nguyên! Là Trạng Nguyên đấy!”
“Miểu Miểu! Phu quân ngươi đỗ Trạng Nguyên rồi!”
Ta đứng trước cửa, bị dòng người chen đẩy, bên tai toàn là tiếng hò reo hỗn loạn.
Rồi ta nhìn thấy Tạ Vân Chu.
Hắn cưỡi trên lưng tuấn mã cao lớn, khoác trạng nguyên bào đỏ thẫm, đầu đội mũ ô sa đính hoa vàng, trước ngực còn cài một đóa hồng đỏ rực.
Ngồi trên lưng ngựa, hắn dáng người cao thẳng, mặt như ngọc tạc, khóe môi mang ý cười.
Khác hoàn toàn với thiếu niên ăn mày áo quần rách rưới từng co ro ở đầu phố năm nào.
Hắn nhìn thấy ta, lập tức ghìm cương dừng ngựa.
“Miểu Miểu.”
Hắn xuống ngựa, đi từng bước tới trước mặt ta.
Xung quanh vô số người đang nhìn, khiến ta có chút ngượng ngùng, vô thức cúi đầu.
“Chàng… chàng đỗ Trạng Nguyên rồi.”
“Ừm.”
Hắn gật đầu, giọng khàn khàn.
Chaporia
Bình Luận (0)