“Ta đỗ rồi.”
“Ta đã nói mà, chàng nhất định sẽ đỗ.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, cong mắt cười.
“Chàng rất lợi hại.”
Tạ Vân Chu nhìn ta, vành mắt đột nhiên đỏ lên.
Hắn đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên bụng ta.
“Miểu Miểu.”
Hắn khẽ nói.
“Ta từng nói, đợi thi Đình xong, ta có lời muốn nói với nàng.”
“Lời gì?”
Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, từng chữ từng chữ rõ ràng vang lên:
“Tống Miểu Miểu, từ nay về sau, ta sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt nàng nữa.”
“Những khổ sở trước kia nàng từng chịu, ta sẽ thay nàng đòi lại.”
“Những thiệt thòi trước kia nàng từng nhận, ta sẽ bù đắp cho nàng.”
“Những giọt nước mắt trước kia nàng từng rơi… sau này ta chỉ để nàng cười, không để nàng khóc nữa.”
Ta sững người.
Từng chữ hắn nói, ta đều nghe hiểu.
Nhưng ghép lại với nhau, lại khiến lòng ta bỗng chốc chua xót khó tả.
“Chàng… chàng có ý gì?”
Hắn bật cười, đưa tay nhéo nhẹ má ta.
“Ý là…”
“Tống Miểu Miểu, phu quân nàng… muốn để nàng trở thành Trạng Nguyên phu nhân.”
Xung quanh lập tức vang lên tiếng reo hò náo nhiệt.
Ta đứng im tại chỗ nhìn hắn, sống mũi bỗng nhiên cay cay.
Không phải vì đau lòng.
Mà là vì hạnh phúc.
Hạnh phúc đến mức chưa từng có.
Từ nhỏ tới lớn, ta chưa từng vui vẻ như lúc này.
“Tạ Vân Chu.”
Ta khẽ gọi hắn.
“Ta có thể nói với chàng một câu được không?”
“Nàng nói đi.”
Ta nghiêm túc nhìn hắn, đem lời đã giấu trong lòng thật lâu nói ra:
“Chàng là người phu quân tốt nhất trên đời.”
Tạ Vân Chu khựng lại, sau đó bật cười.
Hắn cười thật đẹp.
Đẹp hơn bất kỳ ai ta từng gặp.
Hắn cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt lên trán ta một nụ hôn rất khẽ.
Gió xuân thổi qua, làm tung bay vạt trạng nguyên bào đỏ rực trên người hắn, cũng khẽ lay động vài sợi tóc mai bên má ta.
Ta nhắm mắt lại, trong lòng chợt nghĩ:
Cố Thừa Yến nói đúng.
Ta đúng là hợp với tên ăn mày ở đầu phố nhất.
Bởi vì tên ăn mày của ta…
Đã trở thành Trạng Nguyên.
Còn ta, là Trạng Nguyên phu nhân của hắn.
11 — Ngoại truyện Cố Thừa Yến
Hắn thường xuyên mơ thấy một giấc mộng.
Trong mộng vẫn là gian đậu phụ phường năm ấy.
Tống Miểu Miểu ngồi xổm trước bếp lò, cẩn thận thêm củi vào trong.
Ánh lửa hắt lên gương mặt nàng, nàng quay đầu cười với hắn:
“Cơm sắp xong rồi, huynh chờ thêm một chút nữa nhé.
”
Hắn muốn đáp một tiếng “được”.
Nhưng lại không mở miệng nổi.
Hắn muốn bước tới gần nàng.
Nhưng đôi chân như bị ghim chặt tại chỗ.
Hắn chỉ có thể đứng đó, lặng lẽ nhìn nàng bận trước bận sau, rồi bưng tới một bát mì nước thanh đạm, bên trên còn có một quả trứng chần.
Nàng đẩy bát mì tới trước mặt hắn, cười nói:
“Chàng ăn đi, ta không đói.”
Sau đó… hắn tỉnh giấc.
Tỉnh lại rồi, mới phát hiện gối đầu đã ướt đẫm.
Cố Thừa Yến nhắm mắt lại, lần nữa nhớ về đêm ba năm trước.
Đêm ấy hắn ngã trước cửa đậu phụ phường của Tống Miểu Miểu, cả người đầy máu, ý thức mơ hồ.
Là nàng kéo hắn vào trong.
Một cô nương bán đậu phụ nhỏ bé như vậy, cũng chẳng biết lấy đâu ra sức lực, lại có thể kéo một nam nhân cao lớn hơn mình cả cái đầu vào nhà.
Nàng lau máu cho hắn, bôi thuốc cho hắn, còn xé chính y phục của mình thành từng dải vải để băng bó vết thương.
Nàng chẳng biết gì cả.
Không biết hắn là đương triều Thái tử.
Không biết kẻ truy sát hắn là người của Nhiếp Chính Vương.
Nàng chỉ biết…
Hắn bị thương rồi.
Phải cứu hắn.
Sau này hắn tỉnh lại, nàng hỏi hắn tên gì.
Hắn đáp:
“Cố Thừa Yến.”
Nàng lại hỏi:
“Huynh là người ở đâu?” huynh
Hắn không trả lời.
Nàng tiếp tục hỏi:
“Sau này chàng định làm gì?”
Hắn trầm mặc thật lâu rồi thấp giọng nói:
“Ân cứu mạng của cô nương, tại hạ không có gì báo đáp. Nếu cô nương không chê… tại hạ nguyện lấy thân báo đáp.”
Khi nói những lời ấy, trong lòng hắn biết rất rõ mình đang làm gì.
Hắn đang lợi dụng nàng.
Hắn cần một nơi để ẩn thân.
Cần một người giúp hắn che giấu tung tích.
Cần thời gian để liên lạc với ám tuyến ở kinh thành.
Mà Tống Miểu Miểu…
Là lựa chọn thích hợp nhất.
Nàng đủ ngốc.
Đủ lương thiện.
Đủ bình thường tới mức không ai chú ý.
Sẽ chẳng có ai để tâm một cô nương bán đậu phụ trong nhà bỗng dưng có thêm một nam nhân.
Cho nên hắn ở lại.
Ở một lần… chính là ba năm.
Ba năm ấy, hắn đối xử với nàng không tốt.
Hắn biết rõ điều đó.
Hắn cố ý đối xử không tốt với nàng.
Hắn chê mùi bã đậu trên người nàng, không cho nàng tới gần trong phạm vi ba bước.
Hắn nói nàng trời sinh ngu dốt.
Nói nàng ngốc.
Nói nàng chuyện gì cũng làm không xong.
Chaporia
Bình Luận (0)