Hắn nghĩ, như vậy đợi tới ngày nàng biết được chân tướng… sẽ không quá đau lòng.
Nhưng hắn không ngờ…
Nàng chưa từng cảm thấy hắn không tốt.
Nàng đem từng lời hắn nói xem như khuôn vàng thước ngọc.
Nàng nói hắn đọc sách vất vả, phải bồi bổ nhiều hơn, nên tự mình gặm màn thầu, nhường thịt lại cho hắn ăn.
Nàng nói hắn sợ lạnh, mùa đông liền đem cả chăn của mình đắp cho hắn, còn bản thân co ro ngủ cạnh bếp lò.
Nàng nói hắn thích sạch sẽ, mỗi ngày đều giặt quần áo cho hắn tinh tươm phẳng phiu.
Nàng nói những lời hắn nói đều đúng.
Nàng quả thật rất ngốc, nên càng phải cố gắng hơn.
Nàng càng như vậy…
Hắn càng không dám đối xử tốt với nàng.
Bởi vì hắn sợ.
Sợ mình mềm lòng.
Sợ mình không nỡ rời đi.
Càng sợ hơn…
Là mang nàng đi cùng.
Một tháng trước khi trở về kinh, hắn nhận được mật thư từ kinh thành.
Cùng với mật thư, còn có một khối binh phù có thể điều động toàn bộ binh lực.
Chỉ cần hắn trở về, liền có thể phát động chính biến, đoạt lại tất cả những thứ vốn thuộc về mình.
Nhưng trận chiến ấy cực kỳ hung hiểm.
Nhiếp Chính Vương đã giăng thiên la địa võng khắp kinh thành.
Hắn quay về… chính là cửu tử nhất sinh.
Hắn không thể mang theo Tống Miểu Miểu.
Nàng chẳng biết gì cả.
Không biết đấu lòng người.
Không hiểu mưu kế.
Nếu vào kinh thành, nàng sống không nổi ba ngày.
Người của Nhiếp Chính Vương sẽ bắt nàng, hành hạ nàng, dùng nàng uy hiếp hắn.
Hắn không thể để nàng mạo hiểm.
Cho nên…
Hắn viết phong hưu thư ấy.
Hắn viết hơn mười tờ giấy.
Viết hỏng một tờ lại đổi một tờ khác.
Mỗi một câu chữ đều giống như lưỡi dao sắc bén.
Trước tiên đâm vào tim hắn.
Sau đó lại đâm vào tim nàng.
Đến cuối cùng, lúc đưa hưu thư cho nàng, hắn nói:
“Tống Miểu Miểu, nàng trời sinh ngu dốt, hợp với tên ăn mày đầu phố nhất.”
Rồi hắn lên ngựa rời đi.
Hắn không dám quay đầu lại.
Bởi vì hắn biết…
Chỉ cần quay đầu nhìn nàng một lần thôi, hắn sẽ không đi nổi nữa.
…
Chính biến thành công.
Nhiếp Chính Vương thất thế.
Nhưng thế lực triều đình chằng chịt rối ren, hắn vẫn không thể đón Tống Miểu Miểu về kinh.
Nàng ngốc như vậy.
Ngay cả tính sổ cũng không tính rõ.
Làm sao đối phó nổi những tranh đấu ăn thịt người không nhả xương nơi hậu viện hoàng gia?
Hắn đã thấy quá nhiều ví dụ như thế.
Một nữ nhân không quyền không thế, bước chân vào hoàng thất…
Cuối cùng không phát điên thì cũng mất mạng.
Hắn không thể để nàng chết.
Cho nên hắn lựa chọn buông tay.
Hắn từng nghĩ…
Nàng cầm số bạc ấy, sẽ sống thật tốt ở trấn nhỏ.
Tìm một nam nhân trung thực hiền lành, bình bình an an sống hết một đời.
Nhưng hắn không ngờ…
Nàng thật sự đi gả cho tên ăn mày ở đầu phố.
Chỉ bởi vì một câu nói của hắn.
Hắn không biết nên vui hay nên đau lòng nữa.
Ngày ấy trước y quán, nàng ôm bụng, cười tươi nói cảm ơn hắn.
Nàng nói:
“Cảm ơn huynh đã để ta gả cho tên ăn mày đầu phố.”
Nàng nói:
“Tạ Vân Chu đối xử với ta rất tốt.”
Khi nói những lời ấy, mắt nàng sáng long lanh, là vui vẻ thật lòng.
Nàng chưa từng biết nói dối.
Cho nên hắn biết…
Nàng thật sự không hận hắn.
Thậm chí nàng chưa từng trách hắn.
Bởi vì nàng căn bản không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Nàng chẳng biết gì cả.
Nàng chỉ biết hắn bảo nàng đi gả cho ăn mày, nên nàng liền đi.
Nàng chỉ biết gặp được Tạ Vân Chu, nàng rất vui vẻ.
Nàng chỉ biết phải cảm ơn hắn.
Cảm ơn hắn.
Cố Thừa Yến đem bốn chữ ấy nghiền đi nghiền lại trong miệng không biết bao nhiêu lần.
Đến cuối cùng chỉ còn đầy vị tanh của máu
Trên đời này…
Sao lại có một cô nương ngốc như vậy chứ?
…
Ngày Tạ Vân Chu đỗ Trạng Nguyên, Cố Thừa Yến đứng trên thành lâu, lặng lẽ nhìn từ phía xa.
Hắn nhìn thấy Tạ Vân Chu cưỡi tuấn mã cao lớn, khoác trạng nguyên bào đỏ rực, đi ngang qua trước hoàng thành.
Hắn nhìn thấy Tạ Vân Chu ghìm cương dừng ngựa, từ trên lưng ngựa bước xuống, đi về phía Tống Miểu Miểu giữa đám đông.
Hắn nhìn thấy nàng cười.
Dáng vẻ khi cười của nàng…
Vẫn hệt như ngày xưa.
Cố Thừa Yến chậm rãi xoay người, từng bước đi xuống thành lâu.
Thị vệ theo phía sau, cẩn thận hỏi:
“Điện hạ, hồi cung sao ạ?”
Hắn không trả lời.
Đi thật lâu, hắn mới khẽ mở miệng.
Giọng nói rất thấp, giống như đang tự nói với chính mình:
“Về thôi.”
Hắn cất bước đi về phía trước.
Không quay đầu lại nữa.
— Hoàn —
Chaporia
Bình Luận (0)