“Một đám lang băm, cái gì gọi là cứu không nổi nữa!”
“Đi tìm cho ta, tìm khắp thiên hạ, du y, lang băm nào cũng tìm hết!”
Có tiếng huynh trưởng nghẹn ngào khóc.
“Ta tự cho rằng mình đối tốt với muội, nào ngờ tất cả đều sai.”
“Ân Ân, A huynh sai rồi, sai quá đỗi rồi.”
Không biết qua bao lâu.
Những âm thanh ấy dần tan biến.
Cánh tay luôn có cảm giác đau tê nhè nhẹ.
Còn có người khẽ giọng nói.
“Tiểu Ân Ân, nàng sống ở kinh thành không vui vẻ gì.”
“Ta đưa nàng đi nhé?”
“Đến Thái Thương nghe nhạc trúc, ăn mì Song Phượng, được không?”
Hắn ngày nào cũng nói, nói đến mức ta phiền muốn c.h.ế.t.
Cho nên sau khi mở mắt, ta thều thào nói.
“Đừng ồn nữa.”
Gió xuân thổi tung một góc màn trướng.
Ta lọt vào một đôi mắt sóng nước lấp lánh.
Vệ Chiêu vui mừng đến phát khóc.
Môi hắn khẽ run, như muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng không nói nên lời.
Huynh trưởng Chúc Thanh Sơn xông vào, đôi mắt sưng đỏ, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.
“Ân Ân, A huynh ở đây…”
Đó chính là lần cuối cùng ta nhìn nhân gian.
Vệ Chiêu dốc hết toàn lực, cũng chỉ giữ được một hơi thở ấy.
Hồi quang phản chiếu, vốn khó vẹn toàn đôi bề.
Cho nên lúc này.
Ta cũng không lo Vệ Chiêu có dụng tâm khác.
Chỉ nhẹ giọng hỏi.
“Có giấy b.út không?”
Hắn nhìn quanh một cái, rồi không chút do dự rạch lòng bàn tay.
Ánh mắt chân thành, đưa tay ra.
“Có.”
Ta mím môi, cuối cùng vẫn dùng đầu ngón tay thấm m.á.u, viết một hàng chữ.
Sau đó, trước khi huynh trưởng chạy vào.
Ta nằm trên lưng Vệ Chiêu, theo con đường nhỏ trong núi, rời đi.
15
Chúc Thanh Sơn vội vàng vén màn trướng lên, đang định quát mắng.
“Bị thương ở đâu?”
“Ban ngày đã bảo muội đừng tới rồi, nếu nghe lời ta thì đã không có nhiều chuyện thế này…”
Giọng hắn dần thấp xuống.
Bởi vì trong phòng, ngoài bộ hộ cụ dính m.á.u ra.
Không còn một ai.
Chúc Vân Thiều theo sát phía sau, nhẹ giọng khuyên can.
“A huynh, huynh đừng hung dữ như vậy.”
“Ân Ân không cố ý đâu, muội ấy sẽ sợ.”
Lời vừa dứt, Chúc Vân Thiều liền im bặt.
Nàng nhìn thấy hàng chữ m.á.u bên cạnh giường.
“Đó là gì?”
“Ân Ân đâu?”
“Muội vẫn đứng ngoài cửa, không hề thấy muội ấy đi ra mà.”
Chúc Thanh Sơn đang định bước tới, lại bị Bùi Trì lảo đảo xông vào cướp trước.
Máu sau lưng hắn vẫn còn chảy, nhưng hoàn toàn chẳng màng tới.
“Ân Ân đâu?”
“Ân Ân của ta đâu rồi?”
Đợi đến khi Bùi Trì bước tới bên giường, cuối cùng cũng xác định được.
Ân Ân biến mất rồi.
Nàng chỉ để lại một hàng chữ.
Bùi Trì nhìn rõ, lại lập tức rối loạn tâm thần, thấp giọng gầm lên.
“Trân trọng, chớ nhớ là ý gì?!”
Hắn xoay người, túm lấy người hầu đứng ở cửa.
“Người đâu rồi?!!”
Trong góc phòng, Chúc Thanh Sơn đứng ngây người tại chỗ rất lâu.
Tim hắn run lên không ngừng, cứng ngắc bước về phía trước. Chỉ mấy bước ngắn ngủi mà lại vấp chân mấy lần.
Hắn dần tiến gần hơn.
Cuối cùng cũng nhìn rõ.
Ân Ân viết.
“Muội muốn sống cuộc đời do chính mình lựa chọn.”
“Trưởng tỷ bảo trọng, chớ nhớ.”
Trưởng tỷ…
Chúc Thanh Sơn chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói trĩu nặng, hô hấp cũng rối loạn.
Hắn không có thời gian đau lòng vì Ân Ân không từ biệt mình.
Hắn chỉ hoảng sợ.
Hoảng sợ vì Ân Ân của hắn từ nhỏ đã sống bên cạnh hắn, nàng không gan dạ như Vân Thiều, giống hệt lần gặp cướp năm xưa.
Rời khỏi kinh thành, nàng có thể đi đâu?
Rời khỏi hắn, nàng biết sống thế nào?
Chúc Thanh Sơn không dám nghĩ tiếp.
Chaporia
Bình Luận (0)